Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 687:
“Tiểu Kiệt!”
“An An!”
Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương kích động đến bật khóc.
Trong bóng tối, Tiểu Kiệt và An An đều nghe th tiếng gọi dồn dập, thân quen. Cả hai đứa trẻ như được tiếp thêm sức lực, đồng loạt bật dậy, đôi mắt mệt mỏi gắng sức tìm kiếm hướng phát ra âm th.
Chúng tìm kiếm một lúc lâu, cho đến khi lờ mờ nhận ra hai bóng đang lao nh xuống từ sườn núi, kh ai khác chính là Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương.
"Chú!" Tiểu Kiệt cố gắng kêu to, nhưng cổ họng khô khốc, giọng nói chỉ bật ra được một âm th nhỏ, như tiếng rên.
An An cũng kh khá hơn, miệng mở ra đóng lại chỉ đủ để thốt lên hai tiếng nghẹn ngào: "Ba ơi! Bác ơi!"
" Ca Cao, ba với bác tới tìm chúng ta !" Tiểu Kiệt lay lay Ca Cao đang trên mặt đất.
Nghe th tiếng "ba ba", Ca Cao như chiếc c tắc được bật, lập tức tỉnh hẳn, đôi mắt ngái ngủ mở to, cao hứng bò dậy.
"Ba ba!" Cô bé mếu máo gọi.
Ba đứa trẻ vội vàng chạy về phía Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương. Thế nhưng, cơ thể chúng thật sự đã quá kiệt sức. Dù đã dùng toàn bộ sức lực, những bước chân nhỏ bé vẫn cứ chập chững, chậm rãi một cách đáng thương.
Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương chạy nh như bay. Chỉ vài phút sau, họ đã kịp lao đến trước mặt ba đứa trẻ.
Cả hai đàn quỳ sụp xuống, ôm chặt ba đứa trẻ vào lòng. Trái tim đã treo lơ lửng suốt m ngày qua cuối cùng cũng được đặt xuống, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhõm đến muốn ngất .
Ca Cao vùi vào n.g.ự.c Trình Cảnh Mặc, ấm ức khóc òa lên. Nhưng cơ thể bị thiếu nước nghiêm trọng khiến nước mắt cô bé chỉ lăn ra được vài giọt, giọng nói khản đặc, chỉ còn lại những tiếng nấc khô khan.
Trình Cảnh Mặc vuốt ve mái đầu trọc lốc của con gái, dịu dàng trấn an: "Ngoan, ba đây , kh khóc nữa."
Sờ trán con th nóng ran, lại vội vã sờ đầu An An và Tiểu Kiệt, cũng th tương tự. Xem ra cả ba đứa đều triệu chứng mất nước nhẹ, cần được bổ sung nước ngay lập tức.
"Ba ơi, con khát lắm," An An nói, giọng lí nhí.
Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương ngớ . Họ đã chạy quá gấp, kh mang theo nước uống hay đồ ăn.
"Chúng ta xuống núi uống," Trình Cảnh Mặc nói, nhẹ nhàng bu bọn trẻ ra.
Lúc này, mới để ý th sau gáy Tiểu Kiệt, tóc đã bết lại thành một mảng.
"Tiểu Kiệt, để chú xem vết thương của con nào."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trình Cảnh Mặc bước ra sau, dùng đèn pin soi kỹ. Vết thương đã được m.á.u khô dính chặt vào tóc, tạo thành một khối cứng. kh dám tùy tiện bóc ra kiểm tra, chỉ nhẹ nhàng nói: "Chú sẽ đưa con đến bệnh viện. Con còn bị thương ở đâu nữa kh?"
Tiểu Kiệt lắc đầu: "Con kh ạ."
"Chân," An An chỉ vào đôi chân chỉ còn tất của Tiểu Kiệt, "Chân bị chảy máu."
"Ngồi xuống , để chú xem nào."
Tiểu Kiệt ngoan ngoãn ngồi xuống đất. Trình Cảnh Mặc nâng chân bé lên, chậm rãi cởi tất. Nhưng chiếc tất đã dính chặt vào vết thương trên chân, mỗi lần nhích một chút, Tiểu Kiệt lại đau đến hít hà.
Trái tim Trình Cảnh Mặc quặn lại. "Cố gắng một chút, nhé con."
Khi chiếc tất được cởi ra, bàng hoàng. Bàn chân của Tiểu Kiệt sưng phù như cái bánh bao, lòng bàn chân chi chít những vết thương cũ và mới. Trình Cảnh Mặc thể tưởng tượng được bé đã chịu đựng bao nhiêu đau đớn để cõng hai đứa nhỏ được một quãng đường dài đến thế.
"Chân con thế này thì kh thể được. Chú sẽ cõng con xuống núi," Trình Cảnh Mặc quả quyết.
"Kh cần ạ, chú. Con vẫn được. Chú cõng An An và Ca Cao ," Tiểu Kiệt rụt chân lại.
"Con cũng quan trọng như các em ," Trình Cảnh Mặc nói, giọng ệu kiên định đến mức kh cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
Tiểu Kiệt nghe th, lòng vừa chua xót lại vừa th ấm áp. Lời nói đó của Trình Cảnh Mặc như một dòng nước mát lành xoa dịu nỗi đau và sự mệt mỏi suốt m ngày qua.
Trình Cảnh Mặc quay sang Vu Hướng Dương: "Hướng Dương, dập lửa, chúng ta xuống núi nh thôi."
Vu Hướng Dương chạy vài bước đến đống lửa, dùng chân dập tắt. Đầu xuân, khí hậu khô h, một chút tàn lửa cũng kh thể chủ quan. kh yên tâm, nhưng trên kh nước. Suy nghĩ một lát, quay lưng lại với mọi , "tưới" thêm cho đống lửa một bãi.
An An đúng lúc đến bên cạnh Vu Hướng Dương, th hành động này của bác thì th thích thú. "Bác ơi, con cũng muốn tè."
"Tự tè ," Vu Hướng Dương cười.
An An kéo quần xuống, bắt chước Vu Hướng Dương. Nhưng trong đã cạn khô nước, tiểu tiện chỉ ra được vài giọt.
Vu Hướng Dương bật cười: "Về nhà uống thật nhiều nước vào, muốn tè thế nào cũng được."
Trình Cảnh Mặc cõng Tiểu Kiệt trên lưng. Vu Hướng Dương dùng áo khoác làm đai địu, buộc An An sau lưng, còn Ca Cao thì ôm trước ngực. Ba đứa trẻ đã quá mệt mỏi, vừa được thả lỏng liền , chẳng m chốc đã ngủ say.
Khi Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương đến chân núi, đội tìm kiếm của cục trưởng Kỳ cũng vừa đến nơi. Họ nh chóng đưa ba đứa trẻ lên xe, thẳng tiến bệnh viện.
Sau mười ba ngày mất tích, ba đứa trẻ cuối cùng cũng được tìm th an toàn!
Dưới ánh đèn sáng trưng của bệnh viện, bác sĩ tiến hành kiểm tra cho m đứa nhỏ. Cả ba đứa trẻ vẫn chìm trong giấc ngủ. Lúc này, Trình Cảnh Mặc mới thể kỹ chúng.
Ba đứa gầy tr th, khuôn mặt nhỏ n hốc hác, kh còn vẻ mũm mĩm đáng yêu như trước. Toàn thân chúng bám đầy bụi bẩn, mặt mũi nhem nhuốc, chỗ đen chỗ xám, móng tay và kẽ răng còn kẹt đầy đất bùn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.