Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 72:
Sắc mặt Bạch Mai trắng bệch, ánh mắt đảo qua đám đ, trong lòng mong mỏi Đinh Vân Phi lúc này sẽ xuất hiện để giúp cô ta một tay.
Lúc này, Đinh Vân Phi đang trốn trong ký túc xá, giả vờ sửa chữa mạch ện. cố tình tránh mặt. Một là sợ Bạch Mai lại lôi ra làm lá c, hai là sợ Vu Hướng Niệm hiểu lầm giúp Bạch Mai. Thế là sáng sớm đã l cớ mạch ện ký túc xá vấn đề để trốn khỏi văn phòng hậu cần.
Bạch Mai tìm mãi kh th bóng dáng mong đợi, trong lòng thất vọng cùng cực.
Những xung qu vẫn kh ngừng cất tiếng.
“Đồng chí Bạch Mai, cô nói một câu chứ, mọi đang chờ đây này!”
“ cô kh mua được kh?”
“Dù kh mua được xe mới, cô cũng nên nói cho mọi biết một câu chứ!”
“…”
Bạch Mai cảm th đơn độc, vừa tủi thân lại vừa mất mặt.
“Oa…” một tiếng, cô ta gục xuống bàn khóc nức nở.
“Kh ! Cô khóc gì chứ! Lúc là cô và đồng chí Vu thỏa thuận với nhau, đâu chúng ép cô bồi thường đâu.”
“Đúng thế! Nếu kh bồi thường được thì cứ nói thẳng ra, khóc lóc ích gì!”
Doãn Nguyên Khải trong văn phòng nghe th tiếng ồn ào bên ngoài. Vốn dĩ ta kh định can thiệp, nhưng tiếng xôn xao ngày càng lớn, lại thêm tiếng khóc của Bạch Mai. Dù thì, Bạch Mai cũng là cháu gái ta, lại do ta đưa vào đây. Cô ta mất mặt thì cũng là ta bị mất mặt.
Ông ta đành bất đắc dĩ ra, len qua đám đ.
“Khóc cái gì!” Ông ta quát Bạch Mai. “ gì kh thể nói được? Thật là mất mặt!”
Bạch Mai ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng: “Dượng ơi, cháu…”
Kh cần nói, Doãn Nguyên Khải cũng biết Bạch Mai kh mua xe đạp và đồng hồ mới. Ông ta còn thể nói gì nữa!
Chỉ đành quay sang bàn bạc với Vu Hướng Dương: “Đồng chí Hướng Dương, chi bằng nể mặt , cho đồng chí Bạch Mai thêm vài ngày nữa được kh? Chiếc xe đạp và đồng hồ mới cũng hơn ba trăm đồng, số tiền lớn như thế, chỉ vài ngày làm cô gom đủ được.”
Vu Hướng Dương dễ nói chuyện hơn Vu Hướng Niệm, hơn nữa lại do trưởng phòng hậu cần đứng ra nói chuyện, cũng kh thể kh nể mặt.
“Vậy thì cho cô thêm ba ngày nữa.” Vu Hướng Dương nói.
Doãn Nguyên Khải vốn định thương lượng một tuần, nhưng Vu Hướng Dương đã cho đủ thể diện , cũng kh tiện nói thêm gì nữa.
“Được, vậy thì ba ngày. Thứ Ba tuần sau, đồng chí Bạch Mai sẽ bồi thường đồ vật mới cho đồng chí Vu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/chuong-72.html.]
Vu Hướng Dương lại hỏi: “Thế nếu cô lại kh bồi thường được thì ?”
Khóe miệng Doãn Nguyên Khải giật giật. Làm thế nào? Ông ta còn thể làm ? Nhưng đã đứng ra giúp Bạch Mai , ta kh thể bỏ dở giữa chừng để khác chê cười được.
“Thế này , sẽ bảo đảm cho cô . Nếu cô kh bồi thường được, cứ đến tìm !”
Nghe được lời này, Vu Hướng Dương nói: “Vậy cứ quyết định như vậy. đây.”
Vu Hướng Dương định l hai trăm đồng trên bàn, nhưng bị Doãn Nguyên Khải ngăn lại.
“Đồng chí Hướng Dương, số tiền này nếu đồng chí Vu trả cho đồng chí Bạch Mai, thì cứ để cho đồng chí Bạch Mai nhận l trước. Mọi đều làm chứng, tiền thì đồng chí Vu đã trả , thêm ba ngày nữa, đồng chí Bạch Mai sẽ bồi thường xe đạp và đồng hồ mới.”
Thực ra, những mặt ở đây đều hiểu, Bạch Mai kh tiền để mua xe đạp và đồng hồ, Doãn Nguyên Khải muốn giữ lại hai trăm đồng này, để phụ thêm cho Bạch Mai.
Vu Hướng Dương cũng kh nói gì, rời khỏi khu hậu cần. Đám hóng chuyện cũng dần tan .
Trong văn phòng chỉ còn lại Doãn Nguyên Khải và Bạch Mai.
“Dượng, vừa cảm ơn dượng.”
Doãn Nguyên Khải hận sắt kh thành thép, trừng mắt cô ta: “Hai trăm đồng này cháu cầm l, ngày mai mau mua xe đạp và đồng hồ .”
Bạch Mai nói yếu ớt: “Cháu kh tiền.”
“Còn thiếu bao nhiêu?”
“Cháu kh còn một đồng nào cả.”
Doãn Nguyên Khải giận đến thiếu chút nữa là lên cơn đau tim. “M ngày nay, cháu kh kiếm tiền, đều bận làm gì thế hả?”
Bạch Mai cúi đầu kh dám nói. Cô ta kh dám nói, đã đặt hết hy vọng vào việc Vu Hướng Niệm sẽ kh chấp nhặt, và cũng kh dám nói, cô ta cứ nghĩ đến phút chót, Đinh Vân Phi sẽ ra tay giúp đỡ.
“Chuyện này, cháu đã nói với bố mẹ chưa?”
Bạch Mai lắc đầu. Cô ta nào dám nói! Số tiền lớn như vậy, bố mẹ cô ta sẽ đánh c.h.ế.t cô ta mất!
Doãn Nguyên Khải bất lực, móc trong túi ra một xấp tiền. giữ lại vài đồng tiền lẻ, đặt sáu tờ tiền gi lớn lên bàn của Bạch Mai.
“Ở đây sáu mươi đồng, cháu cầm l trước . Cộng thêm hai trăm đồng kia là hai trăm sáu mươi đồng . Cháu về nói với bố mẹ, tìm cách vay mượn thêm năm, sáu mươi đồng nữa, trước hết cứ mua đồ bồi thường cho ta đã!”
“Nói nữa, cháu cũng chẳng thiệt gì đâu, đồ mới của Vu Hướng Niệm thì cháu được dùng. Nhà coi như mua trước hai món đồ này, sau này cháu l chồng cũng kh cần mua nữa. Hơn nữa, cháu làm ở đây, mỗi tháng cũng mười tám đồng tiền lương, bốn, năm chục đồng thôi, chẳng đến nửa năm là kiếm đủ .”
Doãn Nguyên Khải đến cửa văn phòng, quay lại, nói một cách nghiêm túc: “Bạch Mai, dượng là dượng của cháu, hôm nay dượng mới đứng ra giúp cháu. Thứ Ba tuần sau, cháu mang xe đạp và đồng hồ đến, nếu kh, ngay cả dượng cũng kh tha cho cháu đâu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.