Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"

Chương 791:

Chương trước Chương sau

Trình Cảnh Mặc kh phủ nhận, vuốt ve mái tóc rối của Vu Hướng Niệm, giọng trầm ấm: “Trước hôm nay, chỉ là hoài nghi thôi.”

th phản ứng quá đỗi tự nhiên, kh chút bất ngờ nào của Vu Hướng Niệm lúc này, liền biết nghi ngờ của là hoàn toàn chính xác.

Vu Hướng Niệm hít một hơi, tò mò kh dứt: “ làm mà sinh nghi ngờ được cơ chứ?”

“Ban đầu, chỉ th ánh mắt Khâu Dương Tôn Dã Xuyên kh hề giống với ánh mắt một đồng chí bình thường.” Trình Cảnh Mặc chậm rãi kể lại, như đang xâu chuỗi các th tin lại: “Sau đó, vào lần Vu Hướng Dương nói th hai họ dắt tay nhau, em lại cứ khăng khăng bảo vệ họ, còn kiên quyết giải thích đó chỉ là ‘bắt tay xã giao’ thôi.”

Trình Cảnh Mặc ghé sát vào tai cô, giọng hơi khàn vì xúc động: “Với cái tính tò mò như em, nếu nghe nói hai đàn dắt tay, em sẽ hận kh thể chạy xem tận mắt để hóng hớt cho bằng được. Nhưng em lại kh hề tò mò một chút nào, còn một mực cãi cố đó là bắt tay. Ngay lúc đó, liền biết, em chắc c biết một vài bí mật và đang cố gắng giúp họ giữ kín.”

Vu Hướng Niệm: “…” Cô bỗng th hơi tội lỗi. Kh ngờ, bán đứng bí mật của Khâu Dương lại chính là cô!

Trình Cảnh Mặc ôn tồn nhắc nhở: “Em vẫn nên nhắc Khâu Dương cẩn thận một chút. Hôm nay là Vu Hướng Dương phát hiện, nếu để lâu dài, e rằng sẽ khác ra.”

Vu Hướng Niệm trèo hẳn lên Trình Cảnh Mặc, dùng đầu gối đè xuống giường, đôi mắt sáng lấp lánh sự ngưỡng mộ: “Trình Phó Sư Trưởng của em thật là trầm ổn nội liễm quá ! hoài nghi lâu như vậy mà một chữ cũng kh để lộ ra ngoài, ngay cả với bên gối là em đây. Thật lợi hại !!”

Trình Cảnh Mặc vuốt ve gương mặt của vợ, ánh mắt tràn đầy sự chiều chuộng và thương yêu: “May mà Khâu Dương thích nam giới. Hại trước kia cứ lo lắng vẩn vơ kh biết để ý em kh.”

Cô bật cười khúc khích, dùng gương mặt cọ cọ vào lòng bàn tay ấm áp của : “Trình Phó Sư Trưởng, em báo cáo một việc: Em sắp c tác một chuyến.”

Trình Cảnh Mặc: “…” nhíu mày, giọng hơi vẻ hụt hẫng: “Lần này lại muốn bao lâu?”

“Chắc là hơn hai tháng.” Vu Hướng Niệm đáp, trong lòng th hơi lỗi.

Trình Cảnh Mặc kh nói nhiều, bàn tay to lớn, chai sạn khẽ nắm l eo cô kéo sát vào , giọng mềm mại nhưng đầy ý tứ: “Vậy thì ‘bù đắp’ trước .”

Vu Hướng Niệm vốn dĩ kh rụt rè, cô lập tức đáp lại Trình Cảnh Mặc bằng hành động...

***

Bên kia, Vu Hướng Dương sau khi về đến nhà cũng kh hé răng với Ôn Thu Ninh nửa lời.

Đang lúc tân hôn nồng nhiệt, nào thời gian để bận tâm đến chuyện của khác. Mọi tinh lực của đều đổ dồn vào Ôn Thu Ninh.

Chiều hôm sau, cả nhà bốn đạp xe đến khu nhà gia đình quân nhân.

An An và Ca Cao đã hơn sáu tuổi, kh còn là những em bé thể bế hay cõng gọn gàng. Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Niệm mỗi cưỡi một chiếc xe đạp, phía sau chở một đứa trẻ trên gác-ba-ga.

Tiểu Kiệt kh đến được. đang ở trường học, dồn sức cho giai đoạn nước rút cuối cùng để chuẩn bị cho kỳ thi Đại học. Trường học lúc này chỉ cho phép học sinh về nhà nghỉ ngơi mỗi tháng một ngày.

Vu Hướng Dương mở cửa, đồng hồ hài lòng nói: “Tới sớm đ!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ánh mắt Trình Cảnh Mặc dừng lại trên chiếc tạp dề x đang thắt ngang Vu Hướng Dương.

Kh ngờ sau khi l vợ, Vu Hướng Dương lại thay đổi đến mức này, đúng là mẫu “lên được phòng khách, xuống được phòng bếp”.

Ôn Thu Ninh từ trong bếp bước ra chào hỏi, trên tay vẫn cầm một bó rau cần: “Mọi tới đ à!”

“Bác!” Hai đứa trẻ đồng th kêu lên.

Ôn Thu Ninh cúi xuống, ôm l hai đứa trẻ, vui vẻ hỏi: “An An, Ca Cao ngoan, ngoài bánh khoai tây chiên sợi ra, các cháu còn muốn ăn món gì nữa kh?”

Ca Cao nh nhảu: “Cháu còn muốn ăn b cải x xào ạ!”

“Ừ, được thôi. Hôm nay bác vừa mua được một cái b cải to lắm.”

Vu Hướng Niệm đặt túi trái cây và ểm tâm lên bàn: “Để em vào phụ một tay nhé!”

“Kh cần đâu, Niệm Niệm!” Ôn Thu Ninh dịu dàng nói: “Mọi cứ ngồi xem ti-vi một lát , chị làm xong ngay đây.”

“Xem ti-vi cái gì!” Vu Hướng Dương vội vàng cởi chiếc tạp dề đang mặc, ném thẳng lên cổ Trình Cảnh Mặc: “Vào bếp phụ vợ , việc bận !”

Ba còn lại: “…”

Chỉ th Vu Hướng Dương một tay nắm tay An An, một tay nắm tay Ca Cao, hối hả ra cửa.

Ngày hôm qua, Vu Hướng Dương đã hứa với An An sẽ mua kem cho bé.

Vu Hướng Dương ôm An An đặt ngồi phía trước ghi-đ xe đạp, còn Ca Cao thì ngồi sau trên gác-ba-ga.

“Bám cho chắc vào, bác chuẩn bị xuất phát đây!” Vu Hướng Dương cưỡi lên xe đạp, giẫm mạnh bàn đạp.

Khu bộ đội nằm ở vùng ngoại thành, muốn mua kem thì đạp xe vào trong phố mới .

An An nhăn nhó: “Bác ơi, m.ô.n.g con bị cấn đau quá!”

“Đau thì đau một chút thôi, ráng chịu đựng lát là tới nơi !” Vu Hướng Dương đáp tỉnh bơ.

An An: “…”

Ba bác cháu vào phố mua kem, Vu Hướng Dương còn hào phóng mua cho bọn trẻ một túi to đồ ăn vặt linh tinh.

“M cái đồ ăn vặt này kh được ăn bây giờ đâu đ, nếu kh lát nữa sẽ no bụng kh ăn cơm được, bác Ninh mà biết sẽ kh vui đâu!” Vu Hướng Dương nghiêm giọng dặn dò.

Ca Cao, miệng dính đầy kem, hỏi lại: “Bác sợ bác Ninh giận lắm hả?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...