Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"

Chương 942:

Chương trước Chương sau

Tôn Dã Xuyên rót hai chén nước cho cha mẹ, ba ngồi đối diện nhau.

Tôn Phúc Hải đưa ra ý kiến: “Chuyện giữa con và Khâu Dương trước đây, ba kh muốn nhắc tới nữa. Nhưng từ giờ trở , các con cắt đứt quan hệ. Con xin nghỉ phép hai tuần về Thượng Hải với bọn ta trước, sau đó ba sẽ tìm ều chuyển c tác của con về đó. Từ nay về sau, các con kh được qua lại nữa.”

Tôn Dã Xuyên giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Ba, con hoàn toàn hiểu tâm tư của ba mẹ, nhưng con kh thể làm được, con thật sự xin lỗi.”

“Cái gì mà kh thể làm được?” Tôn Phúc Hải hỏi, chút gay gắt.

“Con sẽ kh về Thượng Hải với ba mẹ, và con cũng kh thể cắt đứt với Khâu Dương,” Tôn Dã Xuyên kiên định nói. “Con và Khâu Dương là tình nhân, là tri kỷ của nhau, con kh muốn rời xa .”

Tôn Phúc Hải tức đến mức nghẹn lại một hơi trong lồng ngực, mất một lúc lâu mới thở dốc ra được: “Con đang nói cái gì vậy? Chuyện các con làm là trái với lẽ thường, ngược lại luân thường đạo lý, là bị xã hội lên án! Các con đều là tương lai sáng lạn, lẽ nào lại muốn tự hủy hoại nó như thế? Hơn nữa, dù các con kh nghĩ cho bản thân, chẳng lẽ kh nghĩ đến thân ? muốn cả nhà chúng ta cũng bị xóm giềng chĩa ngón tay, bàn tán ?!”

Tôn Dã Xuyên thành thật nói: “Ba, mẹ, chuyện này đã khiến hai khổ tâm, con thật sự xin lỗi! Chỉ là… ân hận này con kh biết l gì đền đáp, lẽ con ôm mãi trong lòng suốt đời.” Vợ chồng Tôn nghe vậy, hiểu ra rằng con trai họ đã quyết tâm muốn ở bên Khâu Dương.

Vương Giai Tuệ cảm th lòng đau như cắt, cố gắng dùng lời lẽ nhẹ nhàng khuyên giải: “Dã Xuyên, con từ bé đã là ý chí, lý tưởng, Đảng và Nhà nước đã đào tạo con bao nhiêu năm nay, là để con về cống hiến cho đất nước, cho nhân dân. Con mới về nước được m năm, bao nhiêu hoài bão lớn lao vẫn chưa kịp thực hiện.”

Khóe môi Tôn Dã Xuyên khẽ cong lên, nụ cười thoáng hiện, nhưng kỹ lại th đầy cay đắng. “Con và Khâu Dương trở về nơi này cũng là vì muốn tham gia vào c cuộc kiến thiết đất nước, chúng con cũng mong muốn làm nên một sự nghiệp gì đó.”

dừng lại một chút, khẽ thở dài: “Nhưng giờ nói gì cũng vô dụng.”

Trước khi về, họ đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhưng diễn biến của mọi việc đã vượt xa những gì họ dự đoán. Họ đã quá coi thường sức c phá của dư luận, và đ.á.n.h giá quá cao sự khoan dung của xã hội. Khâu Dương bị buộc xin nghỉ việc để rời , còn Tôn Dã Xuyên cũng khó mà ở yên. Những ánh soi mói, những biểu cảm đầy ẩn ý của mọi khi th , ngay cả cấp trên cũng nhắc nhở kín đáo vì đã mang lại tai tiếng cho cơ quan. Việc và Khâu Dương muốn hoàn thành lý tưởng, hoài bão của ở đây đã trở thành ều kh thể.

Tôn Phúc Hải đau đớn nói: “Từ xưa đến nay, biết bao nhiêu tài đức, hùng đã vì quốc gia, vì lý tưởng cao cả, đừng nói là từ bỏ tình yêu hay gia đình, họ thậm chí còn sẵn sàng hiến dâng sinh mạng, xả thân vì nghĩa! Còn con, chỉ vì thứ tình cảm trái luân thường đạo lý, ngược lại đạo đức, mà lại quay lưng với đại nghĩa, tự làm sa ngã? Con đã học hành vô ích !”

Tôn Dã Xuyên lặng . nghĩ, nếu Đảng và Tổ quốc cần họ chia tay, hay thậm chí hy sinh bản thân vì đại cuộc, họ sẽ làm. Nhưng đây là thời hòa bình, kh đòi hỏi họ làm những ều như thế. Họ chỉ cần dùng kiến thức của để xây dựng đất nước, họ cũng muốn vậy, nhưng thực tế kh cho họ cơ hội. Mọi chuyện đã đến mức kh thể cứu vãn, và Khâu Dương chỉ còn lại số phận bị chế giễu và xa lánh.

Tôn Dã Xuyên trầm giọng: “Con kh được cao thượng như họ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/chuong-942.html.]

lại nói: “Ba mẹ đã vất vả đường xa cả ngày , cứ nghỉ ngơi trước đã. M chuyện này để sau từ từ nói.”

Tôn Phúc Hải hỏi: “Cha mẹ Khâu Dương ở đâu?” Họ muốn hẹn gặp Khâu gia để cùng nhau thuyết phục hai đứa con.

cảm th hai bên gia đình cần thiết gặp mặt, ngồi lại nói chuyện. Chuyện này đã kéo dài quá lâu, dù kết cục ra , thì cũng cần một hồi kết rõ ràng.

Sáng hôm sau, Tôn Dã Xuyên đến bệnh viện thăm Khâu Dương.

nói với Dương Phương về việc cha mẹ muốn gặp mặt để nói chuyện.

Chiều tối, Khâu Đại Huy và Dương Phương đã mặt.

Khâu Dương, lẽ ra vẫn nằm viện, đã lén trốn ra, đến nơi còn sớm hơn cả bố mẹ .

Bốn lớn, mỗi bên hai , ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế sô pha. Tám ánh mắt giao nhau, kh khí nhất thời trở nên nặng nề và gượng gạo. Họ chưa từng nghĩ đến việc sẽ gặp mặt trong hoàn cảnh khó xử thế này.

Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, Tôn Phúc Hải g giọng trước: “Đồng chí Khâu, đồng chí Dương, chúng hẹn các đồng chí gặp mặt, là muốn nói về chuyện của hai đứa nhỏ.”

Ông hỏi thẳng: “Các đồng chí cách nào tốt để giải quyết kh?”

Đã năm ngày kể từ khi Khâu Dương nhập viện.

Khâu Đại Huy và Dương Phương đã bình tĩnh hơn. Họ cũng nghiêm túc suy nghĩ về những lời mà Vu Hướng Niệm đã nói.

Hai đêm trước, Vu Gia Thuận và Triệu Nhược Trúc lại đến nhà khuyên nhủ. Vợ chồng Khâu Đại Huy vẫn đang mắc kẹt trong sự mâu thuẫn. Một mặt, quan niệm truyền thống khiến họ kh thể chấp nhận việc con trai yêu một cùng giới. Mặt khác, họ bắt đầu cố gắng thấu hiểu nỗi khổ và sự bất đắc dĩ của con trai.

Khâu Đại Huy vẫn chưa tìm ra giải pháp, bèn hỏi ngược lại: “Thế bên các đồng chí phương án nào hay kh?”

“Vậy xin trình bày ý kiến của . Nếu gì kh , mong các đồng chí góp ý,” Tôn Phúc Hải nói. “Chúng tính sẽ tìm cách ều Dã Xuyên về quê nhà Thượng Hải. Các đồng chí cũng đưa Khâu Dương về. Hai đứa cứ như vậy mà cắt đứt, mạnh ai n sống, từng đều được bình an.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...