Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 144:
Tiêu Thái nói với gã sai vặt:
Đối với những phu nhân nhà giàu mà nói, đồ vật chất lượng, khẩu vị ngon lại mới mẻ là được, tiền kh là vấn đề.
Nhưng số lượng hạn, muốn mua cũng kh mua được chính là vấn đề.
Hơn nữa hiện tại các phủ đều biết đến thứ này, đến lúc đó tiếp đãi khách quý mang ra mời nhau, nhà ngươi kh mà nhà ta , như vậy quá xấu hổ.
Vừa nghe là tới trước thì được trước, gã sai vặt vội vàng cảm tạ Tiêu Thái nhắc nhở, vội vàng quay về phủ báo tin tức này. Nếu lỡ làm rò rỉ tin tức này dẫn tới trong phủ kh mua được thì sẽ bị trách phạt.
Sau khi th gã sai vặt vội vã rời , Tiêu Thái gãi gãi đầu, một lần nữa trở lại cửa hàng thảo luận cùng đám thợ thủ c.
Nhưng chỉ chốc lát sau, lại m gã sai vặt của m nhà tìm tới cửa dò hỏi.
Sau khi Tiêu Thái nói rõ lần nữa, chưa kịp quay về cửa hàng, lại tới……
đành giao mọi chuyện trong cửa hàng cho đám lão thợ thủ c, cứ dựa theo những thảo luận trước đó bọn họ đã thống nhất mà tiến hành làm, chờ ứng phó xong bên ngoài thì sẽ trở về xem xét.
Các gã sai vặt của các phủ đến luân phiên nhau, Tiêu Thái kh ngừng lặp lặp lại thời gian khai trương cùng ưu đãi trong ngày khai trương. Nói xong lời cuối cùng, lời nói của như bị tê liệt, chính là cái máy nói kh cảm xúc…
Tới giữa trưa mới dần dần ít tới hơn, đám lão thợ bận rộn ở cửa hàng cũng muốn trở về ăn cơm trưa và nghỉ ngơi một lát.
Lúc này Tiêu Thái mới xoa xoa khuôn mặt cứng ngắc của , tiễn đám lão thợ .
Buổi sáng hôm nay, cảm th đã nói hết toàn bộ lời nói của nửa đời …
Sau khi đóng cửa cửa hàng, Tiêu Thái trở về hậu viện ăn cơm.
Phó Nguyệt đã chuẩn bị xong bữa cơm thịnh soạn và tươi ngon chờ .
Tiêu Thái ngồi xuống, múc liên tiếp hai chén c cá màu trắng.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
C cá tươi ngon được nuốt xuống bụng, giọng nói mới giảm bớt khô khốc một chút.
Phó Nguyệt bưng chén kinh ngạc mà :
Tiêu Thái lắc đầu:
“Hả? nhiều tới ?”
“Đúng vậy, bọn họ đều tới hỏi thời gian cửa hàng chúng ta khai trương, qua cách ăn mặc đều thân phận, hình như đều là gã sai vặt của m gia đình giàu thì .”
Phó Nguyệt nghe nói như vậy, hơi suy nghĩ một chút liền hiểu ra.
“Chắc là từ tiệc mừng thọ của U lão phu nhân mà biết đến cửa hàng chúng ta. Cũng kh uổng c tặng U đại c tử hai hộp ểm tâm.” Đôi mắt hoa đào của Phó Nguyệt đựng đầy ý cười, con ngươi ngập nước đều tràn đầy đắc ý và hi vọng trong tương lai.
Phó Nguyệt nói tiếp:
“ nói.” Tiêu Thái gật đầu.
“Thế cũng được, cũng chẳng cần sợ khi chúng ta khai trương kh ai tới mua.”
khi rượu thơm chẳng sợ ngõ sâu.
“Tay nghề Tiểu Nguyệt giỏi như vậy, ta kh sợ kh phân biệt được.” Tiêu Thái an ủi nói.
“Ha ha ha, mau ăn mau ăn, buổi chiều ta đến chỗ Lý nương tử kia cảm tạ tỷ một phen mới được.” Phó Nguyệt gắp một đũa đồ ăn cho Tiêu Thái.
Xét đến cùng, cũng cảm ơn Lý nương tử giới thiệu U phủ cho nàng.
“Nàng , cửa hàng ta .” Tiêu Thái nói xong, ăn từng ngụm từng ngụm cơm liền. Ăn nhiều hơn một chút, kh biết buổi chiều nào đến dò hỏi nữa hay kh.
Quả nhiên, suốt cả buổi chiều, Tiêu Thái cũng vẫn luôn đứng ở bên ngoài cửa hàng lần lượt tiếp đãi giải đáp đám sai vặt đến dò hỏi. Đến khi chạng vạng mới thời gian tiến vào trong cửa hàng kiểm tra lần lượt từng chỗ bố cục trang trí của ngày hôm nay.
Th cửa hàng còn chưa khai trương, thế mà lại nhiều như vậy chủ động tới hỏi, vẫn là gã sai vặt làm việc trong những nhà giàu, đám lão thợ liền tò mò hỏi:
Chưa có bình luận nào cho chương này.