Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 163:
Thạch bà bà đôi mắt cười của phu nhân, nuốt lời nói bên miệng xuống, đỡ hai đứa cháu cùng nhau vào cửa hàng. Chẳng qua trong lòng bà càng hạ quyết tâm, sống sót thật tốt để báo đáp ân cứu mạng của chủ nhân.
Đoàn vào quán thuốc, kh ai th trong mắt bé trai bên cạnh Thạch bà bà đang cố gắng kìm nén nước mắt…
Lão đại phu khám bệnh cho ba Thạch gia, vẫn ổn, chẳng qua chỉ bị thương ngoài da, thật sự kh bị gãy xương và tổn thương bên trong. Lão đại phu liền chỉ kê cho hai loại thuốc dán và thuốc mỡ bôi da, tổng cộng ba cũng kh tốn nhiều bạc.
Phía sau mang theo ba đứng kh tiện, Tiêu Thái và Phó Nguyệt cũng kh tiếp tục dạo tiếp nữa, dự định trực tiếp về nhà.
Bởi vì khi ba này tới với hai bàn tay trắng, bên chẳng gì hết.
Đi được nửa đường, Phó Nguyệt bảo Tiêu Thái mang bọn họ về trước, chính vòng tới cửa hàng bán đồ dùng gia đình.
Nàng chọn hai cái giường gỗ, bồn gỗ, bàn lùn và những vật dùng thường dùng khác để bọn họ giao đồ đến tận nhà, sau đó tiếp tục tới tiệm vải Lý Ký chọn ba bộ trang phục đơn giản, nếu kh buổi tối ba kia kh quần áo tắm rửa.
Chờ Phó Nguyệt về tới nhà, Tiêu Thái đã dẫn dọn dẹp đồ đạc của họ và bố trí chỗ đặt giường gỗ.
Hậu viện của Tiêu gia ba gian nhà ở, gian phòng phía đ và hậu thất của gian phòng phía đ vốn dùng để đặt đồ vật linh tinh, căn phòng phía tây tạm thời bỏ trống.
sắp xếp lại những vật dụng linh tinh mang tới hậu thất của căn phòng phía đ, để lại hai gian phòng cho ba Thạch gia ở.
Thạch bà bà cùng cháu gái nhỏ sống ở gian phía đ, cháu trai thì sống ở gian phía tây.
Phó Nguyệt tới quan sát, Tiêu Thái liền nói với nàng về sự sắp đặt và bố trí của .
“Kh thành vấn đề, sắp xếp như vậy khá tốt.”
Phó Nguyệt tìm được Thạch bà bà, cầm quần áo đưa cho bọn họ:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cái này … cái này thể dùng được chứ!” Thạch bà bà y phục mới tinh, rụt rụt cái tay bẩn lại, kh dám đụng vào.
Phó Nguyệt:
“Biết, biết.” Thạch bà bà liên tục gật đầu, “Làm quần áo, đóng đế giày, thắt đai h ta đều biết.”
Thạch bà bà hận kh thể thổ lộ hết sạch những thứ bà biết làm:
Phó Nguyệt cười cầm quần áo đặt ở đầu giường bọn họ:
Chờ đến khi Thạch bà bà, Thạch Dương, Thạch Mãn đã rửa mặt xong, thay quần áo mới, Phó Nguyệt đã làm xong bữa cơm chiều.
Đi ra ngoài chơi cả một buổi trưa, ba Tiêu gia ăn kh ít đồ vật, cho nên cũng kh quá đói bụng, mà ba Thạch gia kia lại thương tích trong , đồ ăn cần th đạm một chút, Phó Nguyệt liền chuẩn bị cháo trắng dưa cải và cả bánh bao thịt.
Tới thời gian ăn cơm, Thạch bà bà mang theo bọn nhỏ ngồi yên trong nhà kh dám ra qu rầy.
Phó Nguyệt liền gọi:
Nghe th tiếng gọi của chủ nhân, ba Thạch bà bà mới tới chính đường, rụt rè đứng ở một bên:
Vừa dứt lời, đồ ăn nóng hổi trên bàn, vài tiếng “ọc ọc” kh chịu khống chế liền vang lên.
Thạch Mãn đỏ bừng mặt trốn tránh sau lưng ca ca.
Tiêu Giản mở miệng cướp lời nói trước:
vừa dứt lời, ba Thạch gia đều đỏ bừng mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.