Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 165:
Bắt đầu từ ngày hôm sau, Thạch bà bà dẫn Thạch Mãn dọn dẹp việc trong nhà, ôm đồm một đống việc, đồng thời cũng theo Phó Nguyệt làm trợ thủ ở phòng bếp học nấu cơm.
Kh là Thạch bà bà kh biết nấu cơm, mà là mọi Tiêu gia bị tay nghề của Phó Nguyệt làm cho kén miệng, cho dù thể ăn được nhưng Phó Nguyệt kh muốn chính bị thiệt thòi.
Nàng liền dạy Thạch bà bà kỹ xảo nấu ăn cùng cách dùng nguyên liệu.
Thạch bà bà cũng là thực tế, Phó Nguyệt nói như thế nào thì bà liền làm như thế.
Thạch Mãn còn nhỏ, thể vừa mới tới đây còn hơi sợ sệt một chút, Phó Nguyệt cũng kh gượng ép, đơn giản dẫn cô bé theo làm trợ thủ, để cô bé chơi.
Mà Thạch Dương lại ở phía trước cửa hàng làm trợ thủ cho Tiêu Thái.
bé kh biết chữ, nhưng biết đếm số.
Dần dần cũng thể thay Tiêu Thái kiểm đếm và l hàng.
Hơn nữa bé này kh biết là học được từ đâu, dần dần bé ở cửa hàng gặp liền cười ha hả, biết ăn nói, các khách khứa cũng tình nguyện nói chuyện phiếm vài câu cùng bé.
Đám khách quen còn khen ngợi th minh hiểu chuyện.
Chẳng qua là khi trở lại hậu viện, bé lại khôi phục tính cách vốn , là trầm mặc kh nhiều lời, bận rộn luôn tay luôn chân.
Phó Nguyệt cũng muốn tìm bé nói chuyện, nhưng th đứa trẻ vẫn luôn ở trong bộ dáng cố gắng hỗ trợ, cuối cùng kh mở miệng được.
Thôi kệ, cứ tiếp tục quan sát đã.
Mọi việc dần dần vào quỹ đạo, Tiêu Thái liền thời gian rảnh rỗi, ngẫu nhiên thể trở về thôn một chuyến để lên núi săn thú cùng sư phụ.
Bản lĩnh học được này của Tiêu Thái kh thể để bỏ xó trong thời gian dài được.
Cho dù săn thú kiếm được bạc kh nhiều như Phó Nguyệt, nhưng kh muốn bu bỏ nó hoàn toàn.
Đây là bản lĩnh trước đó đã nuôi sống cùng A Giản, cũng là c việc mà thích làm.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ở trong rừng kiên nhẫn mai phục, chạy vội truy đuổi, tựa như khắp thiên địa này mặc rong chơi tự tại, cảm giác kích thích và căng thẳng này khiến kh muốn ngừng lại.
Phó Nguyệt cũng hiểu , việc này giống như nàng yêu thích làm đồ ăn ngon, và làm ểm tâm vậy. C việc khiến bọn họ hứng thú yêu thích, lại là phương tiện mưu sinh của bọn họ, mang đến cảm giác vui sướng, thỏa mãn và tự hào cho bọn họ.
Kh tới hai ngày, gã sai vặt của tiệm vải Lý Ký lại tới cửa mời Phó Nguyệt.
Th chủ nhân chuyện quan trọng, Thạch bà bà vội nói:
“A Mãn, cháu nghe lời phu nhân nói nhé!”
“Vâng, vâng, cháu nhất định sẽ nghe lời sai bảo của phu nhân.” đôi mắt Thạch Mãn sáng lấp lánh cao hứng mà về phía Phó Nguyệt. Sau khi vào Tiêu gia, cô bé còn chưa từng ra khỏi viện.
Sau khi dần dần quen thuộc, nha đầu này kỳ thật là tính tính hoạt bát hay nói, tính cách hoàn toàn trái ngược với ca ca cô bé.
Phó Nguyệt cũng kh từ chối, mang tiểu nha đầu cùng nhau ra ngoài.
Tiệm vải Lý Ký.
Từ lúc Lý Đình gửi thư tín liền chờ mãi kh th Lý gia ở Giang Nam hồi âm lại.
Đến khi thư hồi âm đến, quả nhiên gia chủ Lý gia là Phong đại ca đã gật đầu đồng ý mối làm ăn này, nói rằng Lý Đình cứ mặc sức hợp tác cùng Phó Nguyệt.
Mà những họa sư về thêu mà Lý gia bọn họ bồi dưỡng đã đang trên đường tới thành Thạch Châu.
Lúc này, Lý Đình vừa nhận được thư hồi âm đã vội sai mời Phó Nguyệt tới thương lượng.
Phó Nguyệt l ểm tâm trên bàn đưa cho tiểu nha đầu bên ăn, ý bảo Thạch Mãn cứ tự nhiên một chút.
Thạch Mãn cười tủm tỉm nói cảm ơn, ngoan ngoãn ăn.
Lý Đình:
“Kh thành vấn đề.” Phó Nguyệt cũng đoán trước được ều này, nếu chỉ dựa vào một nàng thì đến khi nào mới vẽ xong hình dạng thêu chứ.
“Trước khi bọn họ tới, ta cần Tiểu Nguyệt cung cấp trước một ít mẫu thêu, còn lại việc chấm mực và thêu thùa thì ta thể tìm khác làm được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.