Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Làm Nông Phu Thê

Chương 170:

Chương trước Chương sau

Phó Nguyệt nghĩ nghĩ, cho nàng đề ra cái đề xuất nhỏ:

vàng thau bạc trắng sờ sờ trước mắt, chắc c những đang còn do dự sẽ tr nhau làm.

Trương thẩm ghi tạc từng câu từng chữ nàng nói trong lòng, càng cân nhắc càng cảm th Phó Nguyệt nói đúng.

“Haiz! Ta sẽ làm như vậy.”

Thôi Đào Nhi ngồi ở bên cạnh dỏng tai lên nghe, trong lòng thầm nghĩ ngày mai sẽ về nhà mẹ đẻ khuyên nhủ tẩu tử và nương, kh thể bỏ lỡ chuyện tốt này được.

Vương Thục cũng ý định này, nếu của nàng học xong cũng thể tích p một ít tiền làm của hồi môn.

Đáng tiếc nhà nàng ở thôn bên cạnh, kh biết bà bà đồng ý cho bọn họ kéo nhà lên hay kh.

Ngồi được một lát thì Tiêu Thái xuống núi.

“Trương thẩm! cháu tới đón nương tử cháu.”

“Mau tiến vào, mau tiến vào, Tiểu Nguyệt đang ngồi ở trong phòng .”

Tiêu Thái bước nh vào hỏi:

“Xong .” Phó Nguyệt cầm tay nải đứng lên, “Chúng cháu trước nhé Trương thẩm.”

Trương thẩm:

“Kh cần đâu, sau khi A Giản tan học sẽ ở nhà chờ chúng cháu.”

Nhắc tới đứa trẻ, Thôi Đào Nhi đột nhiên kêu lên:

Phó Nguyệt sắc trời, cười nói:

“Đi .”

Chờ ba bọn họ vào thành đã là thời gian bọn nhỏ tan học.

Thôi Đào Nhi muốn rẽ đường về phía nam thành, Tiêu Thái và Phó Nguyệt thì trực tiếp về phía đ thành.

Thôi Đào Nhi nghi hoặc:

Phó Nguyệt lắc đầu, dịu dàng giải thích:

[ - .]

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Vậy ta trước, lần sau mang dẫn A Giản cùng tới nhà ăn cơm nhé!”

Kh th Tiêu Thái và Phó Nguyệt đón, Thôi Đào Nhi hơi nghi hoặc kh biết ai đón A Giản. ều đây là chuyện của nhà ta, nàng liền biết ý kh hỏi nhiều.

Hiện tại việc đưa đón A Giản mỗi ngày ở Tiêu gia đều bị Thạch Dương ôm l.

Từ khi trong nhà thêm hai ca ca tỷ tỷ, Tiêu Giản vui vẻ.

A Dương ca ca cùng A Mãn tỷ tỷ sẽ cùng chơi đùa với bé, đôi khi Thạch Dương còn dẫn hai bọn họ ra cửa dạo qu những nơi gần đó.

Thạch Dương năm nay gần mười lăm tuổi, cũng coi như là đứa trẻ trưởng thành, xử sự nh nhạy. Phó Nguyệt cũng yên tâm để dẫn bọn nhỏ chơi.

Chờ đến khi Tiêu Thái và Phó Nguyệt về tới nhà, Thạch bà bà đã chuẩn bị xong bữa tối.

Tiêu Giản đang ngồi ở một gian đại thư phòng khác trong chính đường để tập viết chữ.

bé vừa viết chữ, vừa dạy Thạch gia.

Hai Thạch gia chưa bao giờ được đọc sách, mỗi buổi tối Tiêu Giản tập viết một lát thì bọn họ sẽ ngồi hóng ở bên cạnh, nghiêm túc lắng nghe.

Trong thư phòng gi bút, Phó Nguyệt cũng bảo bọn họ tự l mà tập viết.

Nhưng Thạch gia cảm th chính kh thể làm hỏng những thứ này, nên kh dám sử dụng.

Phó Nguyệt nói:

Thạch Dương cúi đầu.

Chủ nhà tình nguyện dạy bọn họ biết đọc biết viết, đã thỏa mãn .

Lúc này, đột nhiên Tiêu Giản nghĩ tới bảng cát tập viết chữ bảo bối của .

bé chạy về căn phòng phía tây, l bảng cát tập viết chữ từ trên giá mang qua.

“Đây là thứ mà ca ca và tẩu tử làm cho ta lúc ta vừa mới bắt đầu học chữ.” bé chỉ vào bảng cát nói với Thạch gia:

Sa bàn thể tập viết chữ lặp lặp lại, hai Thạch Dương cao hứng mà nhận l.

Sau đó, Tiêu Giản tiện thể ôn lại bài tập mà ban ngày tiên sinh giảng dạy lại lại cho bọn họ nghe.

Bộ dạng làm tiểu phu tử ra dáng ra hình, khi Tiêu Thái cũng sẽ ngồi nghe cùng.

Vì thế, ban ngày Tiêu Giản học càng chăm chú, nhiều lần đều được phu tử khen ngợi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...