Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 185:
Con nhân đạo, quỷ quỷ đạo.
Loại như tam đệ Lai gia này, giao cho Cao Nghĩa Môn xử lý sẽ đãi ngộ “Càng tốt” hơn.
Mà Tiêu Thái đã đánh trả lại được, g.i.ế.c gà dọa khỉ. Giao cho bọn họ cũng kh là kh được.
“Các ngươi lại đây kéo !” Hắc Cẩu ý bảo ở phía sau tiến tới kéo ba trên mặt đất này mang .
Lai lão đại vốn đang thầm th may mắn vì kh bị đưa tới chỗ quan phủ.
Ai ngờ là lại bị Cao Nghĩa Môn mang .
Lai lão đại kh bận tâm đến cơn đau trên , bò tới gần ôm l đùi của Hắc Cẩu:
Hắc Cẩu tr còn nhỏ tuổi hơn so với bọn , nhưng ai bảo ta là thân tín của Phương Tam gia chứ, kh thể giỡn mặt được.
Hắc Cẩu:
Sau lưng cửa hàng là Cao Nghĩa Môn ?
Nghe th Lai lão đại nói, Tiêu Thái và Phó Nguyệt đều về phía Hắc Cẩu.
Trong lòng Hắc Cẩu thầm phỉ nhổ Lai lão đại nói lung tung, cười giải thích nói:
Được , gia đình bình dân bọn họ cũng kh muốn hiểu rõ nguyên tắc hoạt động sau lưng của Cao Nghĩa Môn.
Kh hề nhiều lời, Hắc Cẩu quyết định mang theo trở về.
Tiêu Thái che chở Phó Nguyệt trở về cửa hàng.
Trước hết Phó Nguyệt l tiền trả cho vị khách trước đó chưa l được ểm tâm, lại cho thêm một ít tiền nữa để bồi thường.
Tiêu Thái tiếp nhận tiền ra ngoài đưa cho m vị khách còn ở bên ngoài cửa hàng, hôm nay ta cũng coi như chịu tai bay vạ gió.
Tiếp nhận tiền bạc, các vị khách vừa lòng rời .
Trở lại cửa hàng, Tiêu Thái tiếp nhận đồ dùng quét dọn trong tay Phó Nguyệt:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Nguyệt cong cong khóe miệng, cười nhẹ trấn an Tiêu Thái:
Đối với đám du côn này Phó Nguyệt kh e ngại, nhưng mà nàng lo lắng đứa nhỏ A Dương này thân thể bị thương tích.
A Dương được Thạch bà bà đỡ, ngồi trên một cái ghế dài ở bên cạnh.
Khóe miệng và đôi mắt của đều bị đánh mà rách ra, một con mắt đã sưng lên.
Thạch bà bà đau lòng mà đứa cháu trai nhỏ của , muốn xoa xoa nhưng lại sợ chạm vào làm đau.
“Nãi nãi đừng khóc. Chỉ bị thương ngoài da thôi, kh bị thương vào xương cốt, kh đâu.”
“Cháu xem cháu kìa, lại kích động như vậy! Bọn chúng là ba nam tử cao lớn, cháu đánh tg được chứ, kh chờ lão gia ra cùng nhau đánh hả!”
“Ai bảo bọn họ kh tôn trọng phu nhân chứ.”
Thạch bà bà thở dài, cũng kh nói lại nữa.
Tiêu Thái:
Thạch bà bà lại vội vàng đứng lên cảm tạ lão gia.
Tiêu Thái còn chưa ra cửa hàng, giờ phút này Phó Nguyệt thả lỏng tâm thần đột nhiên cảm th trời đất quay cuồng, mắt vừa nhắm lại liền trượt ngã xuống mặt đất.
“Phu nhân!”
Thạch bà bà đang đứng ở bên nàng, kinh hoảng hô lên ôm chặt nàng ngã ngồi xuống mặt đất.
Tiêu Thái xoay th hai mắt Phó Nguyệt nhắm chặt nằm ở trong n.g.ự.c Thạch bà bà.
x tới nửa bế Phó Nguyệt lên, sốt ruột mà gọi nàng:
Phó Nguyệt kh hề phản ứng, gọi như thế nào cũng kh tỉnh.
Nếu kh Tiêu Thái run rẩy hạ tay xuống vẫn dò được hơi thở của nàng thì thật sự trong khoảnh khắc sẽ ngã gục mất. Nhưng hiện tại cũng hoang mang lo sợ, kh thể bình tĩnh được.
Cũng may trong phòng nhiều , Thạch bà bà nh chóng quyết định:
Thạch Dương cũng kh chậm trễ, lo lắng lau nước mắt lao ra cửa hàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.