Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 187:
Khi Phó Nguyệt tỉnh lại, màn che trên nóc giường thì hơi hoảng hốt một chút.
“Ta làm vậy?” Phó Nguyệt nghiêng đầu bóng ở đầu giường.
Là Tiêu Thái, nàng vươn tay tới.
“Tiểu Nguyệt!”
Tiêu Thái vẫn luôn ngồi ở đầu giường nghe được động tĩnh vội vàng ghé sát vào nắm l tay nàng.
Giọng nói của Tiêu Thái hơi nghẹn ngào:
Phó Nguyệt cảm nhận một lát, lắc đầu:
Phó Nguyệt hoạt động muốn ngồi dậy.
Tiêu Thái l ra một cái gối đặt ở sau lưng nàng, sau đó đỡ nàng dựa nghiêng vào đầu giường.
“Đại phu nói là do nàng là nhất thời tâm trạng lên xuống quá mức nên lúc này mới té xỉu. Tỉnh lại thì kh nữa .”
Tiêu Thái nàng, muốn nói lại thôi.
“Làm vậy? Ta còn tật bệnh gì ?” Phó Nguyệt th như vậy liền thấp thỏm một chút, kh nhịn được đoán mò.
Chẳng lẽ thân thể nàng tật bệnh gì nghiêm trọng ?
Đại phu nói, mang thai kh thể vội vàng, Tiêu Thái cũng kh dám để nàng sốt ruột, vội vàng giải thích nói:
“ nói cái gì?” Phó Nguyệt hoài nghi lỗ tai của chính , “ lặp lại lần nữa !”
Tiêu Thái nói xong cũng kh nhịn được nỗi vui sướng, nhếch môi ngây ngô cười rộ lên:
Phó Nguyệt khó tin mà duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng bằng phẳng của .
Nơi này đang chứa đựng một sinh mệnh.
Một đứa trẻ kéo dài huyết mạch của nàng, một thân ruột thịt của nàng.
Hiện đại cũng được, triều Lý cũng thế, nàng vẫn luôn cô đơn một tồn tại trên thế gian.
Mà hiện tại rốt cuộc nàng cũng sắp một thân huyết mạch tương liên …
Đối với đứa bé, Phó Nguyệt vẫn luôn chuẩn bị sẵn tinh thần thuận theo tự nhiên.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giờ phút này đứa trẻ thật sự tồn tại, nàng lại kh dám tin tưởng.
Phó Nguyệt tập trung tinh thần để cảm thụ một cách tỉ mỉ.
Đột nhiên nàng sững sờ, lúc buổi chiều nàng bị đẩy té ngã một cái.
Phó Nguyệt liền nghĩ mà sợ, ngẩng đầu hỏi Tiêu Thái hỏi:
Nhắc tới chuyện buổi chiều, Tiêu Thái cắn răng chỉ hận chính đ.ấ.m m cú kia còn nhẹ quá.
“Kh đâu! Nàng đừng lo, đại phu nói thân thể nàng khoẻ mạnh, lần này bị kinh hoảng thì uống hai thang thuốc dưỡng thai là được.” Tiêu Thái nhẹ vỗ về khuôn mặt nhỏ của nàng để an ủi.
Phó Nguyệt nghiêng đầu cọ cọ vào tay , dịu dàng nói:
“Đúng vậy!”
“Ta…… Chúng ta liệu dạy dỗ nó được tốt kh?”
“Chẳng A Giản được nàng nuôi dạy tốt , đừng lo lắng.”
“Cũng đúng, về sau thể cho đám trẻ A Giản mang nhóc con theo cùng nhau chơi, cùng nhau đọc sách.”
Mặc sức tưởng tượng bọn nhỏ từ lớn đến bé cùng nhau chơi đùa, Phó Nguyệt kh nhịn được liền bật cười thành tiếng.
Tiêu Thái nương tử th tú và đáng yêu của mà kh nỡ rời mắt .
cũng cười phụ họa nàng:
“Lão gia! Phu nhân tỉnh ?” Thạch bà bà ở bên ngoài phòng nhẹ giọng hô lên.
Phó Nguyệt ngủ kh lâu lắm, lúc này Thạch bà bà mới sắc xong thuốc vừa l về.
Tiêu Thái đứng dậy mở cửa:
Thạch bà bà thăm dò Phó Nguyệt:
Chờ Thạch bà bà cầm chén thuốc tới đây, Tiêu Thái duỗi tay tiếp nhận:
“Haiz! Vậy thì đưa cho ngài, uống xong thì cứ để chén xuống bàn là được, lát nữa ta sẽ đến thu dọn.”
Tiêu Thái bưng chén thuốc ngồi trở lại mép giường một lần nữa, múc nước thuốc, cúi đầu nhẹ nhàng thổi nguội.
“Nào, nhân lúc còn ấm uống .”
Một muỗng thuốc được đưa tới bên miệng Phó Nguyệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.