Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 189:
Lúc Tiêu Thái đưa Tiêu Giản đến tiệm rượu Hà Ký, mọi trong Tôn gia đã ngồi ở phòng riêng trên tầng hai.
Hôm nay Tôn gia thiết yến, một là vì đáp tạ Phó Nguyệt, hai cũng là chủ yếu nhân cơ hội gặp nữ nhi độc nhất của Tề tiên sinh.
Mọi trong Tôn gia mời Tề tiên sinh cùng vào tiệc, cảm ơn vì đã chiếu cố tiểu nhi tử Tôn Thế Thịnh trong những năm nay.
Chưởng quỹ tiệm rượu cũng biết chuyện hai nhà bọn họ, tuy hôm nay trong tiệm còn bận hơn thường ngày một chút, nhưng vẫn tiếp nhận c việc của Tề tiên sinh, để cho lên trên.
Hai nhà đều ý với nhau, Tề tiên sinh từ chối hai lần liền bị Tôn gia kéo lên.
Tề tiên sinh cũng sớm đánh tiếng, mượn cớ để con gái đưa đồ cho , tiện gặp mọi trong Tôn gia một lần.
Ban đầu, Trương thẩm đã hài lòng với sui gia này, th tận mắt cũng kéo tiểu cô nương tới trò chuyện m câu, lại còn vui vẻ ra mặt.
Là một đứa bé ngoan tri thức hiểu lễ nghĩa.
Bà còn tháo một cái xuyến bạc mới ngay tại chỗ đeo lên cổ tay nhỏ n của tiểu cô nương, kh tính là to nhưng ngược lại cũng đáng giá m lượng.
Thôi Đào Nhi ngồi một bên cười cười, th cảnh này khóe miệng bặm lại.
Năm đó lúc nàng xem mắt kh cũng một cái xuyến bạc hay .
Rốt cuộc trong lòng cũng chút kh thoải mái, ngại cảnh tượng này, Thôi Đào Nhi treo nụ cười trống rỗng, cùng lắm chỉ đá đá chân em dâu dưới bàn, tỏ ý bảo nàng mẹ chồng.
Vương Thục rũ mắt xuống, kh làm gì.
Chờ đến lúc Tiêu Thái đến, Trương thẩm đang nhiệt tình nói chuyện nhà với Tề tiên sinh.
Tiểu cô nương Tề gia đã rời . Nói cho cùng vẫn kh gặp gỡ chính thức, sau này trong hai gia đình mới thể chính thức gặp nhau bàn chuyện.
“A Thái, A Giản tới !” Trương thẩm mở cửa th hai em Tiêu gia, vui vẻ ôm l Tiêu Giản.
Tiêu Giản:
“Ấy! A Giản nhà ta cao hơn, cũng trắng mập hơn .” Trương thẩm đã lâu kh th A Giản, cực kỳ nhớ.
Trương thẩm ôm Tiêu Giản, Tiêu Thái sau lưng một chút, ngờ vực hỏi:
“Chị dâu kh thoải mái lắm.” Nhắc tới Phó Nguyệt, Tiêu Giản đang trong lòng Trương thẩm thấp giọng đáp.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hôm nay trong cửa hàng xảy ra chuyện, nhà đã để Thạch Mã đưa theo Tiêu Giản ngoan ngoãn chơi trong phòng.
Đối với chuyện phát sinh ở nhà trước, nhà kh nói chi tiết với hai đứa nhỏ.
Tiêu Giản chỉ biết gây chuyện trong cửa hàng đằng trước, Thạch Dương bị thương, Phó Nguyệt té xỉu.
Trương thẩm vội la lên:
Tiêu Thái mím môi, đưa Tiêu Giản vào trong phòng riêng trước mới ra ngoài nói thầm với Trương thẩm, kể chuyện xảy ra ngày hôm nay một cách đơn giản.
“Đại phu nói ?”
“Bốc m thang thuốc an thai, nói xương cốt thân thể của Tiểu Nguyệt đều tốt, uống xong là được.”
“Cảm tạ trời đất!” Trương thẩm chắp hai tay, thành kính hướng về phía trời đất bên ngoài xá lạy, “Tiểu Nguyệt còn chưa đầy hai tháng đúng kh?”
“Đúng vậy.”
“Vậy cháu đừng nói ra ngoài trước. Phu nhân mang thai trước khi đầy ba tháng vẫn chưa ổn định kh thể nói ra ngoài, chờ qua ba tháng nói cũng kh .”
Tiêu Thái gật đầu.
Nói đến chuyện mang thai thì quả thực kh biết.
Lúc nương mang bầu A Giản, thân thể kh ổn lắm, phần lớn thời gian đều nằm trên giường nghỉ ngơi, phụ thân thì ở gần chăm sóc nương.
Khi đó cũng chưa nhiều tuổi lắm, giúp cha làm ít việc, lại còn làm việc trong nhà.
Thoáng một cái đã qua nhiều năm trôi qua, nhiều chuyện cũng kh còn nhớ rõ nữa.
Bây giờ Trương thẩm nói đến những ều cấm kỵ trong lúc mang thai, Tiêu Thái hận kh thể cầm gi bút ra ghi lại từng ều một.
Tiêu Thái đứng bên cạnh cúi đầu nghiêm túc nhớ từng lời nói, Trương thẩm cười vỗ cánh tay một cái:
“Phiền Trương thẩm một chuyến .”
“Kh gì. Nh nh nh, mau vào .”
Nói xong, Trương thẩm đưa Tiêu Thái cùng vào phòng riêng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.