Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 194:
Thân thể Phó Nguyệt kh tiện, cuối cùng vẫn ngồi trên giường dùng bữa.
Trương thẩm được mời ra ngoài, dùng cơm trưa với ba nhà họ Thạch.
Trương thẩm nghe qua câu chuyện của Thạch gia, cũng cảm th tiếc thay cho bọn họ.
Hai bên đều khiêm nhường nhiệt tình, cười cười nói nói trên bàn cơm, kh khí khá thoải mái.
Sau khi ăn xong, lại nói chuyện với Phó Nguyệt một hồi, Trương thẩm đứng dậy cáo từ:
“Đừng đừng đừng!” Phó Nguyệt vội vàng ngăn cản.
Trương thẩm vất vả lắm mới nuôi được m con gà để đẻ trứng, nếu thật chỉ vì nàng mang thai mà hai ba ngày lại lại mang tới nàng cũng kh thể ăn.
Ân huệ kh chiếm lợi.
Phó Nguyệt đương nhiên kh đồng ý.
Bị Phó Nguyệt khuyên can một hồi, cuối cùng Trương thẩm cũng đổi lời nói:
Phó Nguyệt cảm tạ ý tốt của bà, muốn giữ bà lại dùng bữa tối hẵng .
Trương thẩm kh nhận lời, Thạch bà bà tiễn bà ra cửa.
Chiều hôm đó, Tiêu Thái về nhà.
Phó Nguyệt mang chuyện ban ngày Trương thẩm đến thăm kể qua với .
Đối diện với sự nhiệt tình của Trương thẩm, chung nàng vẫn chút ngượng ngùng.
Tiêu Thái đang sắp xếp lại từng cuốn sách mới mua về, đồng thời khuyên bảo nàng:
“Vậy cũng được.”
Từ lúc trở về nhà ăn cơm đến giờ, Tiêu Thái vẫn đang thu dọn lung tung trên chỗ án thư.
Phó Nguyệt nghiêng đầu thò ra bằng ánh mắt dò xét:
Tiêu Thái đang ngồi trước bàn đọc sách xem một quyển < Luận Ngữ >.
“Ta xem trước một chút, sắp đặt tên cho con .”
“Phụt…” Phó Nguyệt cười cong mắt, nhả ra một câu:
Đối với chuyện tối hôm qua nàng nhắc tới đọc sách, nàng đã sớm quên mất.
Tiêu Thái nghiêm túc:
Càng nói, Tiêu Thái càng cảm giác bức bách.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nàng ngủ trước , ta xem thêm một lát.”
Tiêu Thái qua đỡ Phó Nguyệt nằm xuống xong, lại một lần nữa quay trở lại trước bàn đọc sách.
đây là định chong đèn đọc khuya, vùi đầu cực khổ dùi mài tám tháng.
Phó Nguyệt kh biết làm , cười vì xoắn xuýt học hành cực khổ.
Cũng kh biết do mang thai hay kh, từ khi biết được tin thai, Phó Nguyệt nhắm mắt là ngủ được ngay.
Ba ngày chớp mắt là trôi qua.
Chờ đến lúc thể xuống giường, Phó Nguyệt nay lập tức thong thả ung dung tắm rửa.
Phó Nguyệt cũng kh ngờ, Tiêu Thái lại cẩn thận nghe lời của đại phu tới vậy.
Nói là nằm yên trên giường tu dưỡng ba ngày, liền cứng rắn bắt nàng nằm đủ ba ngày.
đã hồi phục, Tiêu Thái và Thạch bà bà lại tiếp tục c việc chuẩn bị phần lớn nguyên liệu để nàng làm bánh ngọt.
Những thao tác hướng dẫn cần chỉ thì để nàng đứng một bên mở miệng chỉ dẫn.
Nhưng đây cũng kh kế hoạch lâu dài.
Giờ Phó Nguyệt còn chưa nặng nề, thể ứng phó với nhu cầu hàng ngày của cửa hàng.
Chờ sau này nàng kh còn tiện làm nữa, cũng kh thể đứng thời gian dài, vậy kế đây những c việc này ai tiếp nhận chứ?
Thạch bà bà?
Tuổi tác của bà cũng lớn dần , trí nhớ kh bằng trẻ tuổi.
Thứ tự làm bánh ngọt của Phó Nguyệt lại phức tạp.
Hay là Thạch Mãn.
Tiểu nha đầu này th minh l lợi, nhưng trước sự thiếu hụt lợi hại này thì vẫn còn nhỏ, chỉ thể phụ giúp. Nếu để cô bé hoàn toàn tiếp quản phòng bếp, Phó Nguyệt cũng kh an tâm.
Chẳng lẽ chiêu mộ đầu bếp từ bên ngoài.
M ngày nay, Phó Nguyệt nói qua sự lo lắng trong lòng với Tiêu Thái.
Sự tình liên quan đến c thức bánh ngọt cần cẩn trọng, Tiêu Thái cũng kh thể quyết giúp nàng ngay lập tức.
“Nếu kh để ta tìm một chút thở xem. Còn thời gian m tháng nữa, kiên nhẫn tìm hẳn sẽ thể tìm được tiếp quản.”
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên hướng thẳng.
Phó Nguyệt kh cách nào khác, chỉ thể tạm thời kìm nén tâm trạng trong lòng xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.