Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 196:
“Phu nhân, ta muốn theo ngài học ểm tâm.”
Thạch Dương kiên định mà Phó Nguyệt:
Phó Nguyệt hơi chớp chớp mi, dịu dàng nói:
“Kh !”
Thạch Dương vội vã ngắt lời Phó Nguyệt.
sợ Phó Nguyệt hiểu lầm ý của , lập tức bổ sung nói:
Trước khi tới Tiêu gia, cùng nãi nãi và sống nương tựa lẫn nhau. Một ngày lo toan ba bữa cơm đều chật vật chứ đừng nói đến chuyện được ăn ểm tâm ngọt.
Phó Nguyệt là hào phóng, đồ ngọt trong nhà hay những món ăn ngon thì mọi thể ăn tùy ý.
vĩnh viễn kh thể nào quên được cảm giác khi lần đầu tiên ăn được một miếng bánh kem nhỏ.
Hương vị ngọt ngào mềm mại khắc vào đầu tim, làm ta cứ ngày ngày tr ngóng lại được nhấm nháp mỹ vị.
Cơn đói khát ngày xưa chôn sâu trong ký ức, cho nên đối với đồ ăn, Thạch Dương luôn vạn phần quý trọng.
thật sự yêu thích trù nghệ.
Trước kia kh dám nhắc đến việc học tay nghề này, chỉ là một nô bộc được mua về, gia chủ đã cứu , lại cho bọn họ cuộc sống an ổn, cũng biết tốt xấu, cũng lập chí ngoan ngoãn nghe lão gia phu nhân sai bảo làm việc.
Nhưng hai ngày này biết Phó Nguyệt ưu phiền, trong lòng liền nảy ra một ý niệm, nếu cũng thể học tập trù nghệ thì ?
Hạt giống hy vọng liền mọc rễ nảy mầm, khó thể nhổ lên được.
Trằn trọc m đêm, Thạch Dương vẫn muốn cố gắng một lần, chủ động mở miệng nói ra.
Thạch Dương:
Nghe th đứa trẻ thật lòng muốn học, Phó Nguyệt đã suy xét lại.
Hiện tại lại nghe phát ra lời thề son sắt bán mạng cả đời cho Tiêu gia, Phó Nguyệt bất đắc dĩ mà lắc đầu cười cười.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Th Phó Nguyệt lắc đầu, trong lòng Thạch Dương lạnh hơn một nửa, cúi thấp đầu xuống.
Kh cơ hội ?
Quả nhiên là hi vọng hão huyền ?
Phó Nguyệt th đứa trẻ nhỏ ủ rũ cụp đuôi, mở miệng hỏi:
Nước phù sa kh chảy ra ruộng ngoài. Từ lúc mua ba Thạch gia, m ngày này ở chung, Phó Nguyệt cũng coi bọn họ như một nhà.
Đứa trẻ muốn học, cho một cơ hội thì gì kh được chứ.
Thạch Dương mơ hồ mà ngẩng đầu lên, thất thần Phó Nguyệt cùng Tiêu Thái.
kh nghe lầm chứ, phu nhân đồng ý dạy ?
Th tiểu tử này đang sửng sốt, Tiêu Thái đổ ly nước ấm mang đến trước mặt , cười mở miệng:
Thạch Dương hai bọn họ, hốc mắt dần dần ửng đỏ.
từ từ đứng dậy, đến trước mặt Phó Nguyệt quỳ xuống, mạnh mẽ dập đầu lạy ba cái.
Đôi tay Thạch Dương run rẩy tiếp nhận chén trà đưa tới trước mặt Phó Nguyệt:
Phó Nguyệt thu lại nụ cười, nghiêm túc mà tiếp nhận:
“Xin tuân theo sư phụ dạy bảo.”
Uống trà xong, Phó Nguyệt một lần nữa lại cười nói:
Phó Nguyệt cũng suy nghĩ sau này sẽ xóa bỏ thân phận nô bộc cho ba Thạch gia, lúc này nói ra chẳng qua chỉ để khích lệ Thạch Dương một phen.
Thạch Dương nghẹn ngào mà lại dập đầu với Phó Nguyệt.
Phu nhân kh chỉ phát bạc vào mỗi tháng cho bọn , ngay cả A Mãn cũng , về sau còn xóa bỏ thân phận nô bộc cho bọn họ. Trong lòng Thạch Dương tràn đầy ấm áp, lời nói đơn giản kh thể diễn tả hết được nỗi cảm kích vạn phần của .
Mặt đất trước mặt Thạch Dương bị từng giọt nước mắt thấm ướt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.