Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 199:
Lẳng lặng ngồi bên cha mẹ trong chốc lát, Tiêu Thái thu dọn đồ vật xong liền đạp ánh chiều tà trở về nhà trưởng thôn.
Hôm nay chính thức nghe Tiêu Thái nói tin tức tốt này, Tôn Trường C định kh cho Tiêu Thái , nói hỉ sự này tổ chức ăn mừng cho một phen, còn sai con trai gọi Tôn Trường Minh tới dự chung.
“Nào, nào, nào, A Thái uống thêm một chén !” Nhận th Tôn Trường C đặc biệt vui vẻ.
Tiêu Thái năm nay đã hai mươi tuổi, Tôn Trường C vẫn c cánh trong lòng việc thành thân sinh con.
Con trai thứ hai của cùng tuổi với Tiêu Thái, đứa cháu nhỏ Nhị Hầu đã được năm tuổi.
Năm nay Tiêu Thái thành thân, cuộc sống quá tốt đẹp, lại dọn vào trong thành, hiện tại cũng con cái, Tôn Trường C cao hứng đến mức uống đỏ bừng cả mặt.
Tiêu Thái đứng dậy tiếp nhận chén rượu mà Tôn Trường C đưa cho
“Nếu cha ngươi còn sống, nhất định sẽ cao hứng đến mức uống thêm vài ly đó.” Uống hơi nhiều một chút, Tôn Trường C kh nhịn được mà cảm khái.
Trương thẩm nét mặt của Tiêu Thái, lặng lẽ đẩy đẩy cánh tay của lão nhân.
Đang vui vẻ, nhắc đến chuyện buồn của ta làm chi.
Tôn Trường C phản ứng lại, chép chép miệng, ngừng câu chuyện.
Tôn Trường Minh mở miệng hỏi Tiêu Thái:
Tiêu Thái gật đầu:
Tôn Trường Minh th bọn họ đã tính toán liền nói:
Tiêu Thái kính sư phụ một chén rượu, cảm tạ ý tốt của .
biết sư phụ kh muốn ra cửa nhường nào, chỉ tình nguyện sống ở trên núi.
Hiện tại sư phụ mở miệng nguyện ý việc thì sẽ vào trong thành hỗ trợ, Tiêu Thái cũng kh ngờ đến.
Tan tiệc, mọi đều uống kh ít, Trương thẩm giữ Tiêu Thái cùng Tôn Trường Minh ở nhà một đêm.
Nhưng hai thầy trò này đều kh nhận lời.
Tiêu Thái hơi say nhưng vẫn tỉnh táo, trở về thành kh vấn đề gì.
Trương thẩm kh cản được bọn họ, chỉ thể tiễn bọn họ ra ngoài.
Ngày hội Trung thu tới gần.
Phó Nguyệt cũng nhân dịp này mà đưa ra bánh trung thu da tuyết trước tiên.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hiện giờ Thạch Dương dựa vào Phó Nguyệt khẩn cấp huấn luyện mà cố định trình tự làm việc, nhân, nặn ra thành phẩm, Thạch bà bà làm trợ thủ cho .
Thạch Dương còn lạ tay, trước mắt chỉ làm hai loại hương vị, số lượng cũng kh lớn.
Nhưng một khi đưa ra thị trường, các vị khách hưởng ứng kh tồi.
Phó Nguyệt nhẹ nhàng thở phào.
Thạch Dương th minh hiếu học, dựa vào tiến độ bồi dưỡng thế này, thường thường vài loại ểm tâm Thạch Dương cũng thể từ từ nắm giữ, cửa hàng cũng kh cần lo lắng đóng cửa nghỉ ngơi.
Thạch Dương làm chủ lực, Phó Nguyệt nhẹ nhàng hơn nhiều.
thời gian còn thể thêu thùa, chuẩn bị đồ lót cho đứa bé trước.
Thạch bà bà biết làm giày, nên theo phu nhân cùng nhau làm một đôi giày hổ cho đứa bé.
Phó Nguyệt mang thai nhẹ nhàng, ngoài việc té xỉu lần đó ra, về sau đều yên ổn thuận lợi.
thể ăn thể ngủ, ít khi nôn nghén, nét mặt còn tỏa sáng.
Thạch bà bà khen ngợi đứa nhỏ này biết thương mẫu thân, kh dày vò khác.
Phó Nguyệt thường xuyên thỏa mãn nhẹ vỗ về bụng, độ cong hơi lớn làm nàng dần dần cảm giác của một mẹ.
Tiêu Thái mua sách về đã phát huy được c dụng.
Ban ngày Phó Nguyệt trước khi ngủ thường xuyên cầm sách đọc diễn cảm đối với bụng.
Ngay từ đầu trong nhà còn kỳ quái.
Phó Nguyệt giải thích nói:
Mọi tin phục.
Từ đây đọc sách ca hát cho tiểu bảo bảo thêm Tiêu Thái, Tiêu Giản, Thạch Dương, Thạch Mãn.
khi Thạch bà bà cũng tới xem chuyện náo nhiệt.
Tiêu Thái và Tiêu Giản tới đọc sách.
Thạch Dương chỉ mới nhận biết một ít chữ, kh đọc được sách, chỉ biết một ít đồ ăn……
Mỗi ngày A Mãn đều hưng phấn mà muốn tới hát m bài hát.
Thạch bà bà kể chuyện xưa……
Trong bụng bảo bảo nghe th kh thì Phó Nguyệt kh biết, dù mỗi ngày nàng đều nghe được mà vui tươi hớn hở.
Chưa có bình luận nào cho chương này.