Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 207:
U Lượng kh ngu ngốc, mà còn ngược lại, th minh,
Chỉ nghe Phó Nguyệt giới thiệu đơn giản một chút, đã phát giác ra món ăn này chính là một cơ hội làm ăn tốt.
kéo Phó Nguyệt và Tiêu Thái qua một bên:
Phó Nguyệt vốn định tặng U Lượng, để tự về thử nghiệm hưởng dụng.
Nhưng nói chuyện với th minh đúng là thoải mái.
Trước mắt, nàng sẽ kh mất thì giờ tốn tinh lực mở tửu lâu, bán c thức lẩu cũng kh kh thể.
Phó Nguyệt cười gật đầu một cái:
Phó Nguyệt làm vậy là cân nhắc sau này học trò ra nghề, vạn nhất kh chỉ muốn làm bánh ngọt mà còn muốn mở tửu lầu, cũng giữ lại chút đặc sắc.
U Lượng im lặng suy nghĩ một lát.
Tửu lầu chỉ cần vật mới mẻ thôi, qua ba năm, các tửu lầu muốn bắt chước đương nhiên sẽ bắt chước được.
Nếu vậy thì cũng kh .
Hạ quyết tâm xong, U Lượng gật đầu một cách chắc c:
“Nếu kh đủ, chúng ta thương lượng lại.”
Tuy nói mở một tửu lầu đặc sắc trước giờ kiếm kh ít lời, lẩu mà ra thị trường nhất định sẽ mang tới nhiệt độ kh nhỏ.
Nhưng giờ bọn họ kh sức kiếm phần tiền này. Bán một cái c thức, vậy cũng coi là lời kh ít.
Tiêu Thái gật đầu với nàng.
Nhân phẩm, d tiếng của U trước giờ đều kh tệ, so sánh với những âm chiêu ép mua ép bán bẩn thỉu thì đây cũng coi là thành tín .
Vừa thể kiếm tiền lại thể thêm mối quan hệ, Phó Nguyệt cũng cười nói:
“U mỗ cảm ơn quà của bà chủ Phó.”
L được c thức và nồi đồng, U Lượng hài lòng dẫn theo hai gã sai vặt rời khỏi Tiêu gia.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cuối cùng cũng .
Tiêu Giản sờ bụng nhỏ đã dẹp lép:
“Ăn thôi ăn thôi! Mọi mau ngồi xuống .”
“Hay lắm!”
Ngồi xuống một lần nữa, mọi theo sự chỉ dẫn của Phó Nguyệt bắt đầu nhúng lẩu.
Bên ngoài gió lạnh gào thét, bên trong sục sôi ngất trời, ăn lẩu một lúc mọi đều cảm th thỏA Mãn.
Sau khi ăn xong, Phó Nguyệt giữ Thạch Dương lại nói chuyện U phủ đặt bánh ngọt gấp.
Bởi vì thời gian gấp rút, hôm sau Phó Nguyệt đã dậy sớm chuẩn bị với Thạch Dương.
Ở chơi Tiêu gia hai ngày.
Tiêu Giản ngày ngày chuyên cần học đọc sách, cửa hàng cũng được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.
Tôn Trường Minh an tâm, kh đến hai ngày liền cáo biệt quay lại núi.
*
Giữa tháng chạp, tửu lầu Hưng Vượng trong Thạch Châu thành đột nhiên sửa sang bảng hiệu và thực đơn, đưa ra một món mới tên là “lẩu”.
Phàm là đã ăn đều nhiệt liệt đề cử, kéo bằng hữu cùng.
Trong thời tiết lạnh như băng ăn một bữa lẩu nóng hổi cay cay, đúng là vô cùng thỏa mãn.
Nhất thời, đến tửu lầu Hưng Vương ăn một bữa lẩu trở thành chuyện mới mẻ trong thành Thạch Châu.
Mà tửu lầu hưng vượng cũng ngày càng nổi d, mơ hồ bốn tửu lâu lớn bắt chước theo k hướng làm ăn này.
Ngay cả đại lão gia U phủ, ngày thường nhắc tới con trai lớn kh ưa khoa cử này thì cảm th vô cùng nhức đầu, giờ được khen cách dạy con cũng cười mỉm đáp lời.
Chờ lúc Lý Đình đến Tiêu gia, nàng nhắc tới chuyện món lẩu mới mẻ trong thành cũng kh ngừng tán dương với Phó Nguyệt, còn hết sức đề cử nàng sau này cơ hội tới thử một chút.
Phó Nguyệt cười một tiếng, đứng sau c d.
Chưa có bình luận nào cho chương này.