Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 213:
Nếu đã cho con dâu út chiếc vòng tay, thì cũng cho hai con dâu còn lại cái gì đó.
Cố gắng đối xử với bọn chúng c bằng một chút.
Th cha mẹ chồng thật lòng đối xử với họ c bằng như thế, trong lòng Thôi Đào Nhi và Vương Thục cũng kh suy nghĩ gì khác.
Đều là trong nhà, nếu em rể làm ăn khấm khá, kh lẽ lại kh giúp đỡ nhà chút nào ?
-
Bà thím nọ th Thôi Đào Nhi kh vẻ gì là tức giận, còn nói đỡ cho Tôn Thế Thịnh, nên kh khỏi bĩu môi, còn muốn nói cái gì đó.
Một khác nhãn lực kh tệ, cắt ngang lời bà định nói:
Cuối cùng cũng chú ý đến, kh uổng c nãy giờ nàng đung đưa đầu qua lại đến mức choáng váng.
"Cần tẩu, đẹp hay kh? Đây là mẹ chồng ta tặng cho ta, nói là lúc trước khi đón dâu chút bạc đãi ta, bây giờ nhà cửa đã tốt lên nhiều nên tặng cho ta cây trâm này. Nhị đệ cũng một chiếc đ."
M cô con dâu mặt ở đây, nghe nàng nói mà chua xót trong lòng.
Trong thôn này, ai chẳng biết được làm dâu nhà trưởng thôn tốt như thế nào. Được ăn ngon mặc đẹp, đứa nhỏ trong nhà còn được đưa học ở trường tư thục trong thành."
Được tặng một cây trâm ắt sẽ cây thứ hai, thứ ba, nếu là các nàng thì kh thể gặp được mẹ chồng tốt như vậy đâu.
Nói chuyện vòng vo một hồi, nháy mắt bọn họ đã nói tới những chuyện khác.
Phó Nguyệt đang cầm miếng mứt hoa quả Thạch Mãn đưa cho, nàng ngồi nghe những khác đấu miệng lưỡi với nhau, tựa như đang xem một tuồng diễn, cũng ý tứ, cứ coi như là thú vui tiêu khiển bù lại cho m tháng ngày nhàm chán ở nhà .
Khi mọi còn đang nói chuyện, tiền viện đã sắp xếp thỏa đáng để tiếp khách, chuẩn bị khai tiệc.
Tiêu Thái vừa trò chuyện với những khác, vừa bước tới chỗ Phó Nguyệt, đỡ nàng bước vào phòng nhỏ.
Hôm nay Tôn gia vô cùng náo nhiệt, đến tấp nập.
Trong phòng, ngoài sân đều chật kín bàn, nam nữ ngồi riêng. Trong phòng nhỏ chỉ bày biện hai chiếc bàn, ngoài ra cũng vô cùng ấm áp. Trương thẩm đặc biệt chuẩn bị chỗ ngồi đó cho Phó Nguyệt.
Con dâu Tôn gia, Thôi Phúc tẩu tử, Trần bà bà, Dương Tứ nãi nãi, những này đều quen biết với Phó Nguyệt, bọn họ ngồi chung một bàn.
Tiêu Thái đỡ nàng ngồi xuống, sau đó vẻ mặt lo lắng những ngồi qu bàn, hạ giọng chào hỏi:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Nguyệt ngồi xuống, th mọi cười cười , nàng chút ngại ngùng đẩy :
Thôi Phúc tẩu tử cười trêu ghẹo:
Tất cả mọi nở nụ cười vui vẻ:
"Được , chúng ta cũng bớt nói lại, mặt hai đứa nhỏ đỏ hết kìa."
Sau khi ăn xong bữa cơm, giờ lành cũng đến, Tiêu Thái cùng đám Tôn Thế Thịnh vào thành rước dâu,
Tiếng nhạc trống và sáo nổi lên, Tôn Thế Thịnh cầm lụa đỏ đón tân nương.
Nghi thức đón dâu hoàn thành, đám cưới càng lúc càng trở nên náo nhiệt.
Ban đêm, bầu trời tối đen, lạnh đến rùng .
Mọi cùng nhau uống rượu mừng, náo ầm ĩ một hồi mới tan tiệc.
Tiêu Thái dắt xe ngựa ra, đỡ Phó Nguyệt lên xe trở về thành.
Đã lâu lắm , Tiêu Giản kh chơi vui đến vậy.
Tinh lực của tiểu hài tử hạn. Ngồi trong xe ngựa, kể cho Phó Nguyệt nghe hôm nay chơi đùa cái gì, nhưng chỉ chốc lát sau, đã trên Phó Nguyệt, cọ đầu vào chiếc áo choàng ấm áp ngủ say.
Thạch Mãn tới định ôm , nhưng Phó Nguyệt đã ngăn nàng lại. Phó Nguyệt ôm Tiêu Giản vào lòng, để nằm ngủ thật thoải mái.
Thạch bà bà vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên ngoài.
Xe ngựa vừa dừng, bà đã ra mở cửa.
"A Mãn, phu nhân như thế nào ?"
Thạch Mãn nhảy xuống đỡ bà:
Phó Nguyệt cũng tươi cười gật đầu:
Thạch Mãn kiêu ngạo ngẩng đầu. Nàng là một cô nương lợi hại lắm đ.
Thạch bà bà ôm Tiêu Giản đang ngủ say, cùng mọi vào trong nhà.
Trong phòng vô cùng ấm áp, khiến cho ta cảm th thoải mái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.