Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 294:
“Ca ca, tẩu tử, Nhu Nhu khóc !” Tiêu Giản hô to.
Tiêu Thái đứng lên:
Đã nói xong hết cả hai việc, Phó Nguyệt cũng kh chuyện gì ở nơi này nữa liền nói:
Phó Nguyệt và Tiêu Thái cùng đứng dậy rời , ba Thạch gia ở lại tại nhà chính.
Thạch Mãn:
Thạch Dương nghe vậy, vươn tay ra nhéo khuôn mặt nhỏ n tròn trịa đầy đặn của cô bé.
Thạch Mãn hất tung bàn tay to của ca ca ra, bất mãn mà kêu lên:
“Đau thì kh nằm mơ.”
“Hừ!”
Thạch bà bà cười kh khách mà hai đùa giỡn trong chốc lát.
Sau đó bà nghiêm nghị nói:
“Nãi nãi, cháu nhớ kỹ .” Thạch Dương, Thạch Mãn trăm miệng một lời mà đáp.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tiêu Thái mang theo ba của Thạch gia tới phủ nha làm hộ tịch ổn thỏa.
Từ đây ba Thạch gia chính là lương dân của triều Lý.
Giữa trưa, Thạch bà bà tự bỏ tiền túi ra, cùng Thạch Dương gọi một bàn thức ăn phong phú, ăn mừng chuyện vui trong ngày này.
“Phu nhân mau ngồi xuống !” Thạch Mãn tiếp đón Phó Nguyệt tới.
Phó Nguyệt đặt Nhu Nhu đang ngủ xuống giường gỗ.
“Về sau cũng đừng gọi là phu nhân nữa.” Nàng vuốt ve mái tóc của tiểu nha đầu.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Vậy gọi là gì?” Thạch Mãn nghi hoặc hỏi.
Phó Nguyệt:
Tiêu Thái tới nghe được, cũng nói:
Thạch Mãn chớp chớp mắt đồng ý, nghe lời phu nhân…… À kh đúng, Tiểu Nguyệt tỷ.
Thạch Dương ngước mắt Phó Nguyệt, kiên trì nói:
Phó Nguyệt cười gật đầu.
Nhu Nhu được hơn sáu tháng tuổi, tay chân khỏe mạnh và hoạt bát hơn.
Khi cả nhà bọn họ đang dùng cơm, Nhu Nhu ngửi được mùi đồ ăn thơm ngọt, ngồi dậy tóm l giường gỗ về phía bên này, trong miệng “A a” mà gọi mọi , tay nhỏ còn vỗ vỗ vào giường gỗ, dường như vẻ tức giận khi bọn họ ăn cơm kh đưa cô bé theo.
Phó Nguyệt buồn cười mà ôm cô bé tới ngồi cùng một chỗ với mọi ở bên cạnh bàn.
Nếu kh để ý tới con bé, nhóc tiểu yêu này chỉ ngồi một lát sẽ gào to lên như sét đánh giữa trời quang cho mà xem.
Nhu Nhu ngồi ở trong lòng nương, bàn tay nhỏ muốn tóm l đồ vật trên bàn.
Phó Nguyệt bắt được bàn tay nhỏ mập mạp trắng muốt của con bé nói:
Nhu Nhu ngẩng đầu nương, lại đồ ăn đa dạng sắc thái trên mặt bàn mở miệng “Ê a?”
Thạch bà bà thò đầu qua bảo bối nhỏ hỏi:
Phó Nguyệt bắt được cái tay nhỏ đang quơ lộn xộn của con bé:
Thạch bà bà nghĩ nghĩ, nói thương lượng với Phó Nguyệt:
Cái răng nhỏ của Nhu Nhu đã mọc ra một ít, thể dần dần ăn dặm thêm một ít thức ăn phụ để gia tăng dinh dưỡng.
Phó Nguyệt đồng ý:
Chưa có bình luận nào cho chương này.