Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 296:
Phó Nguyệt dừng bước chân.
Bên cạnh xe ngựa năm sáu tráng hán đứng, mỗi ai n đều mạnh mẽ khỏe khoắn, lạ mặt vô cùng.
Khi Phó Nguyệt đang quan sát và đánh giá, cửa gỗ của hậu viện lại mở ra lần nữa.
Tiêu Thái đưa Diệp An ra đến nơi nói:
“Xin nghe theo lời dặn của biểu thiếu gia.” Diệp An cúi hành lễ, vừa nhấc mắt liền th Phó Nguyệt đứng ở bên ngoài, “Biểu thiếu phu nhân.”
Phó Nguyệt đến gần:
“Vâng, lão gia phái ta về đây hộ tống mọi nhập kinh.”
Phó Nguyệt lại Tiêu Thái.
Tiêu Thái giải thích với Phó Nguyệt:
Kỳ thật kh gì cần thu dọn, trong nhà đã sớm chuẩn bị xong.
Đồ vật của ba Tiêu Thái, Phó Nguyệt cùng với Thạch bà bà còn ít hơn đồ của một Nhu Nhu.
lớn bọn họ mang xiêm y theo cùng lắm chỉ hai bộ thu đ, nếu lúc nào kh đủ thay thì trực tiếp mua bộ đồ mới là được. Nhu Nhu thì kh được, đứa bé làn da mỏng m mềm mại, xiêm y trong nhà tự tay làm nguyên liệu thoải mái, hơn nữa đã trải qua giặt giũ, sẽ kh cọ xát làm thương tổn làn da.
Ngoài xiêm y, còn búp bê vải và các đồ chơi mà Nhu Nhu thích chơi.
Đồ ăn mặc và thư tịch của Tiêu Giản cũng kh ít.
Tiêu Thái mang theo quà tặng tiến đến trường tư thục nói rõ với phu tử tình hình, sau đó xin nghỉ dài hạn.
Tiêu Thái còn lựa thời gian rảnh rỗi, cùng Phó Nguyệt trở về thôn trang một chuyến, bái biệt nhà trưởng thôn cùng sư phụ Tôn Trường Minh.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thời gian hai ngày chớp mắt đã qua.
Ban đêm, Phó Nguyệt lại kiểm kê đồ vật muốn mang theo một lần nữa.
Tiêu Thái ôm Nhu Nhu theo sau lưng nàng:
Phó Nguyệt cầm d sách ghi chép trong tay tra xét đối chiếu lần lượt, kh ngẩng đầu lên mà trả lời:
Tiêu Thái nghi hoặc hỏi:
Phó Nguyệt đứng thẳng lưng lên chuyển hướng về phía Tiêu Thái, nở nụ cười nói:
Phó Nguyệt cất giấu ba tờ ngân phiếu trăm lượng vào một bộ đồ lót của Nhu Nhu, sau đó lại gấp gọn quần áo vào một đám y phục khác vào trong tay nải. Cũng theo cách giấu này, ba tờ ngân phiếu khác cất giấu bên trong một con búp bê vải sau đó khâu lại như cũ.
Phó Nguyệt:
Động thái này của Phó Nguyệt khiến Tiêu Thái hiểu ra rằng nàng đang muốn phòng ngừa sự cố bất chợt xảy ra.
“Ta hiểu .” Tiêu Thái nghiêm túc gật gật đầu, “Trời kh còn sớm, ngày mai còn lên đường, chúng ta mau trở về nghỉ ngơi .”
Cuối cùng Phó Nguyệt thoáng qua d sách, xác định những đồ vật cần chuẩn bị đã đầy đủ kh bỏ sót nên hiện tại mới chống eo đứng lên:
Lần này ra cửa, Phó Nguyệt mang theo hai ngàn lượng ngân phiếu, còn hơn ba mươi hai cắc bạc vụn, tiền đồng lẻ. Để ở trên Tiêu Thái ba trăm lượng, trên Thạch bà bà để ba trăm lượng, trên để ba trăm lượng cùng bạc vụn vặt bạc. Những ngân phiếu khác đều giấu ở hành lý của từng cùng một cái hộp nhỏ khóa.
Trong thời gian suốt một năm rưỡi qua, Bề ngoài Tiêu gia khiêm tốn, ngoài việc mua cả nhà Thạch gia, chưa từng mua thêm nữa.
Mọi th cửa hàng Phúc khí Điềm phẩm của Tiêu gia dòng như nước, nghĩ rằng kiếm được kh ít tiền bạc. Nhưng bởi vì cửa hàng mỗi ngày đều giới hạn số lượng mua, chỉ bán m c giờ trong buổi sáng, cho nên đoán chừng sẽ kh khoa trương lắm.
mua, chỉ bán m c giờ trong buổi sáng, cho nên đoán chừng sẽ kh khoa trương lắm.
Nhưng mà, ngoài cuồn cuộn kh ngừng như nước chảy vào cửa hàng , Phó Nguyệt còn tiền lợi nhuận mà Lý Ký chia cho, tiền bạc từ việc thêu thùa, bán c thức nấu lẩu với 500 lượng, Tiêu Thái săn nhiều vô số cũng từ từ tích lũy được gần trăm lượng. Khấu trừ tiêu dùng của cả nhà, Phó Nguyệt cùng Tiêu Thái lại lặng lẽ tích p được hơn 3000 lượng lẻ hai cắc bạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.