Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 331:
Phó Nguyệt đến trước mặt Đồ Ngọc Hồng thong thả ung dung hành lễ:
“Ôi chao, đều là một nhà, kh cần đa lễ.” Đồ Ngọc Hồng nắm l cánh tay Phó Nguyệt, lôi kéo nàng đứng lên, “nương tử của biểu cháu ngoại cũng thật l lợi, nào, lần đầu gặp mặt, mau nhận l .”
Trong tay nha hoàn đứng sau lưng Đồ Ngọc Hồng đã sớm chuẩn bị ổn thỏa túi tiền liền nhét vào tay Phó Nguyệt.
Phó Nguyệt cười tiếp nhận, sau đó giao cho Tình Tước cầm:
“Đứa trẻ ngoan. Nào nào nào, đây là hai biểu của cháu…”
Bên này các nàng gặp mặt nhà thân thiết với nhau, ánh mắt như như kh dừng ở túi tiền mà Tình Tước thu hồi về.
Túi tiền lớn thật! So với túi tiền bình thường treo ở bên h còn lớn gấp hai ba lần.
Th Phó Nguyệt cùng Tình Tước cầm nhẹ nhàng, bên trong kh giống như là đựng vật nặng gì.
Vậy sẽ là cái gì chứ? Nhất định cũng là đồ vật giá trị xa xỉ. biết rằng Diêu gia chính là thương nhân với hoàng gia đó.
Diêu gia là nhà ngoại của Dũng Nghị C, hơn mười năm nay trở thành đại thương gia số một số hai của hoàng gia triều Lý, trà cùng gạo tẻ Vĩnh Dương là xuất phát từ nhà cung cấp cho hoàng thất. Những sản nghiệp còn lại cũng nhiều đến mức kh đếm xuể, chẳng qua mọi cử chỉ, hành động của Diêu gia đều khiêm tốn, ngoài kh biết bọn họ tích tụ bao nhiêu tài phú.
Chủ nhà đương nhiệm của Diêu gia là Diêu Hướng Dương, con trai đích thứ hai của Diệp Trạch cữu cữu, trưởng tử c.h.ế.t yểu chưa thành lập gia thất. Diêu Hướng Dương cũng xứng đáng với sự nâng đỡ của Diệp Trạch, hơn mười năm qua đã từ hộ tiểu thương trở thành thương nhân của hoàng gia, thay đổi địa vị. Cữu cữu gia còn tam biểu đệ, theo con đường khoa cử làm quan, hiện giờ được phái ra bên ngoài làm quan nên mang theo cả nhà rời , cho nên lần này mới kh thể nào tiến đến mừng thọ được.
Trong lúc nói chuyện, khách khứa cũng lục tục tới đầy đủ, đến giờ ngọ thì mở tiệc.
Ở tiền viện, Diệp Trạch mang theo Tiêu Thái, Tiêu Giản cùng với nhi tử Diệp Thiên Trung kính nhóm khách khứa một ly, tiện thể để hai đệ tự ăn cơm chiêu đãi đám c tử trẻ tuổi ở các phủ khác.
Th Diệp Trạch coi trọng dìu dắt Tiêu Thái, các lão gia c tử của các phủ cũng nể tình mà khen ngợi kính rượu, cứ như vậy nên kh gì bất ngờ khi Tiêu Thái bị chuốc say.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khác say, bề ngoài thoạt vẫn như bình thường, ngoài việc mặt hơi đỏ chút, lời nói hơi mất kiểm soát. Nhưng Tiêu Thái lại như c.h.ế.t lặng, coi rượu như nước lã mà uống, chỉ Ngô thúc nhận ra được ều bất thường, cản lại Diệp Trạch cùng Tiêu Thái đang say khướt lại.
Ngô thúc nhíu mày nói:
Diệp Trạch loạng choạng thân , mạnh mẽ mà vỗ vỗ bả vai Tiêu Thái nói với Ngô thúc:
“ kh A Thái?” Diệp Trạch tiến đến trước mặt Tiêu Thái hỏi .
Ánh mắt Tiêu Thái chằm chằm vào bàn, sau một lúc lâu mới nói:
Diệp Trạch lắc lắc đầu, ý đồ để chính tỉnh táo hơn một chút:
Tiêu Thái kh nói lời nào.
Ngô thúc lo lắng nói:
Diệp Trạch xua xua tay để .
Lúc này Tiêu Thái mới phản ứng, đột ngột đứng lên nói:
“Tiểu Nguyệt!” muốn tìm Tiểu Nguyệt.
Trong miệng nhỏ giọng gọi thầm tên Phó Nguyệt tên, Tiêu Thái chẳng ai nữa, lập tức ra ngoài.
Ngô thúc vội vàng gọi Diệp An tới dặn dò:
Diệp An cố gắng chống đỡ Tiêu Thái đường loạng choạng bất ổn, dẫn về từ cửa hậu viện.
“Khà khà, tiểu tử này uống say đến mức chẳng nói được cái gì.” Diệp Trạch lắc đầu cười cười, tiếp tục chiêu đãi khách khứa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.