Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 344:
Nhu Nhu rơi từ trên giường xuống lại trúng vào n.g.ự.c cha, dường như con bé cũng kh ý thức được cái gì nguy hiểm, sửng sốt trong chốc lát lại cười to “Ha ha ha” trong n.g.ự.c Tiêu Thái.
Con bé cười như mắc nẻ, còn những lớn trong phòng lại tái mét mặt.
Phó Nguyệt nhũn hết cả chân mới lết tới, ôm Nhu Nhu vào n.g.ự.c nỉ non nói:
Tiêu Thái đứng lên khỏi mặt đất, ánh mắt nặng nề mà con gái nhỏ to gan lớn mật nghịch ngợm dọa mọi giật nảy , trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Tiểu nha hoàn gần giường nhất run bần bật mà xin lỗi:
Phó Nguyệt lắc đầu, đây kh là tiểu nha hoàn chuyên môn chăm sóc con nít, hơn nữa nàng cách con bé cũng kh xa, vừa chỉ lo m đứa trẻ Tiêu Giản liền sơ sót, kh thể tùy ý trách tội trút giận lên tiểu nha hoàn được.
Th biểu thiếu phu nhân kh trách nàng ta, c chúa cũng kh ra mặt xử trí, tiểu nha hoàn liên tục cảm kích nói lời cảm tạ.
Phó Nguyệt thả Nhu Nhu xuống giữa giường một lần nữa, tự ngồi ở một bên coi chừng.
Nàng quay đầu quan tâm Tiêu Thái:
“Kh .” Tiêu Thái bị mài mạnh cánh tay xuống mặt đất hơi đau một chút, chẳng qua da dày thịt béo cho nên kh vấn đề gì
Tiêu Thái Nhu Nhu giải thích cho mọi :
vừa dứt lời, Nhu Nhu đã tích tụ sức lực, lại kêu hự hự khởi động thân thể nhỏ của , hoạt động một chút về phía Phó Nguyệt.
Sau khi xua tan được nỗi sợ hãi, niềm vui bất ngờ khi Nhu Nhu biết bò liền ập lên trong lòng.
Phó Nguyệt xoay vỗ vỗ tay Nhu Nhu:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhu Nhu ngẩng đầu mẫu thân cất tiếng dịu dàng, cười híp mắt lại, quả nhiên lại hoạt động được một chút.
“Oa! Nhu Nhu thật sự biết bò này! A Thái ca, mau xem !”
Lần đầu tiên th nữ nhi biết bò, trong lòng Phó Nguyệt kích động kh lời nào thể diễn tả được, muốn nói lời gì đó để chia sẻ cho mọi biết nữ nhi đã trưởng thành:
Tề Đồng thả lỏng thân thể dựa vào ghế, vừa khiến nàng sợ giật cả , đến lúc này vẫn thể cảm nhận được trái tim đập thình thình.
Kh được, nàng bình tĩnh lại!
Nhưng Tề Đồng vẫn cười về phía cả nhà bọn họ:
“Lúc Thiên Trung tầm tuổi này với Nhu Nhu cũng biết bò.” Tề Đồng quay đầu về con trai nghĩ lại quãng thời gian đã qua, “ kh giống Thiên Linh khi còn nhỏ, biết bò liền cứ bò đến chỗ, cũng kh ít lần bị va đập.”
“Về sau, cháu phái lúc nào cũng chăm chú Nhu Nhu. Ta xem nào, Nhu Nhu cũng là đứa trẻ nghịch ngợm, nhưng mà đứa trẻ như vậy mới th minh mà.”
Con cháu nhà mặc kệ bộ dạng gì đều cảm th là đứa th minh nh trí nhất.
Phó Nguyệt chí chí cái mũi nhỏ của Nhu Nhu, nói một cách cưng chiều:
Tiêu Thái ngồi vào bên kia của Nhu Nhu, giả bộ nhẹ nhàng vỗ hai cái vào cái tay nhỏ của con bé.
“Con nít kh nghe lời sẽ bị đánh, nghe được kh, về sau kh cho phép nghịch ngợm hù dọa cha mẹ nhé.”
Chút lực này của chỉ đủ gãi ngứa cho Nhu Nhu. Con bé ngẩng đầu cha, nghiêng đầu nghi hoặc mà “Ê a” một tiếng, cha đang làm gì vậy?
Tiêu Thái th nữ nhi đáng yêu như vậy nên cũng kh “dạy dỗ” nổi nữa.
Tiêu Giản th ca ca muốn đánh cháu gái nhỏ, vội vàng chạy tới túm l bàn tay nhỏ của Nhu Nhu che ở trong n.g.ự.c chính , “Ca ca, kh đánh Nhu Nhu, Nhu Nhu ngoan, ngoan giống A Giản!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.