Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 347:
Phó Nguyệt rúc vào n.g.ự.c Tiêu Thái vân vê một lọn tóc đen của . Ngày mùa đ, bên ngoài gió lạnh thấu xương, thân thể Tiêu Thái lại giống như cái bếp lò, ấm áp, ghé vào thoải mái.
Phó Nguyệt suy nghĩ trong chốc lát, chậm rãi bàn bạc cùng Tiêu Thái:
Nương tử một trái tim mềm yếu, luôn quan tâm săn sóc như thế.
Tiêu Thái ôm chặt Phó Nguyệt, cọ cọ gương mặt tinh tế của nàng:
Phó Nguyệt:
Tiêu Thái bất đắc dĩ nói:
Trong lòng Phó Nguyệt cũng hiểu rõ khả năng sư phụ Tôn Trường Minh tới đây kh cao, nhưng trong lòng vẫn một tia hi vọng. Nếu sư phụ thể tới thì hai đệ Tiêu Thái và Tiêu Giản nhất định là vui vẻ nhất.
Phó Nguyệt ngước mắt về phía Tiêu Thái:
“Được, ta sẽ dặn khi Diệp An trở về sẽ hỏi sư phụ một chút.”
“Còn nữa, nếu trở về thì chúng ta mua một ít đồ vật mới lạ trong kinh để gửi về . Gửi cho sư phụ một phần, nhà thôn trưởng một phần, Phương tẩu tử, nhà Thôi Phúc tẩu tử, còn cả Đình tỷ, U đại c tử……” Phó Nguyệt như trẻ con mà lần lượt đếm đầu ngón tay những nhà qua lại thân thiết với bọn họ.
Kh đếm kh biết, hóa ra từ sau khi nàng gả cho Tiêu Thái, đã nhiều bạn bè thân thích như vậy ……
Phó Nguyệt hơi hoảng hốt một chút, sau đó lại cảm giác bình thản đón nhận.
Tiêu Thái dịu dàng chăm chú Phó Nguyệt, kiên nhẫn lắng nghe nàng đếm kỹ những đồ vật mà nàng muốn chuẩn bị tặng cho bà con lối xóm.
Khoảnh khắc an lành tươi đẹp, trở thành cuộn tr vĩnh viễn kh phai mờ trong ký ức.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
**
Sau khi đưa ra quyết định, trước hết Phó Nguyệt liền khoác cái áo thật dày tìm c chúa Tề Đồng nói ra dự định của .
Chẳng qua là thêm hai đứa nhỏ đến phủ làm khách, Tề Đồng kh ý kiến gì, chỉ dặn bọn họ tìm Ngô quản gia sắp xếp đón cùng dọn dẹp sân viện để cho bọn nhỏ ở.
Sau khi Phó Nguyệt cảm tạ Tề Đồng xong liền trở về Kỳ Cảnh Viện nói tin tức tốt này cho Thạch bà bà.
“Thật ?” Thạch bà bà trợn tròn mắt kh thể tin nổi mà Phó Nguyệt.
Phó Nguyệt lôi kéo Thạch bà bà cười nói:
“Ôi chao…chuyện này…” Thạch bà bà vừa vui vừa lo, “Hai đứa chúng tới đây, cửa hàng của chúng ta làm bây giờ?!”
“Tết nhất, để bọn nhỏ nghỉ ngơi thỏa thích . Cửa hàng cũng nghỉ ngơi một khoảng thời gian là được.”
“Thế thì kh ổn……” Đóng cửa thì bạc cũng cũng chảy hết. Thạch bà bà nghĩ đến cửa hàng đang buôn bán tốt liền cảm th hơi thở nặng nề kh th!
Phó Nguyệt vội vàng nói:
Quả nhiên Thạch bà bà bị nàng dời chú ý.
Bà kh bạn bè thân thích ở thành Thạch Châu, chi bằng gửi một phong thư cho bọn nhỏ thì hơn.
Thạch bà bà:
Phó Nguyệt:
Chưa có bình luận nào cho chương này.