Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 349:
Diệp An kh rảnh nói chuyện, liên tục gật đầu. Mùi thơm ngào ngạt, đây chính là mùi vị mà muốn ăn!
Nơi này đã tiếp đãi nên Thạch Dương bảo vào phòng bếp dùng cơm sáng.
Ăn thêm m chén nữa, thân thể m ấm áp hơn. Bọn họ ôm cái bụng no căng nghỉ ngơi trong chốc lát đến hậu viện lần lượt dỡ hàng tết trong xe ngựa ra sắp xếp lại đây gọn gàng hết thảy.
Tới giờ mở cửa hàng, Diệp An cùng hai Thạch Dương lên phía trước hỗ trợ.
Mọi ai bận việc n, chờ đến khi cửa hàng đóng cửa, d sách quà tết tặng cho từng nhà đã được đặt cẩn thận trong nhà chính.
Diệp An đưa d sách quà tết cùng thư từ cho Thạch Dương.
Diệp An cười nói:
Thạch Dương đồng ý:
“Được.” Diệp An đến một bên ngồi xuống.
Thạch Dương phong thư, trước hết đưa phong thư của nãi nãi cho xem nói:
“Được!” Thạch Mãn vui rạo rực mà ôm phong thư, cẩn thận mở ra.
Còn Thạch Dương thì mở phong thư mà sư phụ Phó Nguyệt viết cho ra.
Phó Nguyệt đơn giản ân cần thăm hỏi hai Thạch Dương một phen, sau đó căn dặn tỉ mỉ rõ ràng mang quà tết tặng cho từng nhà, Thạch Dương chỉ cần dựa theo đó mà làm là được. Ngoài ra nàng cũng nói cho Thạch Dương biết sau khi tới Vân Kinh thì chờ đến đầu xuân cùng nhau trở về.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cho nên trước khi Thạch Dương cần xử lý ổn thỏa sổ sách của cửa hàng và chuẩn bị thêm một phần sổ sách mang Vân Kinh cho Phó Nguyệt xem xét. Trong nhà kh còn ai, số bạc kiếm được m ngày nay cũng dặn Thạch Dương mang tiền trang đổi thành ngân phiếu để mang theo bên qua đó.
Ngoài ra còn cả những nhà liên hệ chọn mua nguyên liệu nấu ăn của cửa hàng nữa, bên ngoài cửa hàng dán bố cáo, th toán bạc cho Phương tẩu tử, nói rõ tình hình kể cả những chuyện vụn vặt linh tinh cho Phương tẩu tử nắm được.
Phó Nguyệt suy nghĩ chu đáo, phần lớn Thạch Dương chỉ cần dựa theo lời nàng nói mà làm là được. sự quan tâm giữa những hàng chữ, Thạch Dương chỉ cảm th trong lòng ấm áp, sư phụ như mẫu thân như tỷ tỷ, mặc dù ở cách nơi xa, nhưng vẫn quan tâm tới bọn họ.
Khóe mắt Thạch Dương ửng đỏ mà đắm chìm trong đó, ở bên cạnh lại bất mãn mà nhét thư vào trong tay :
Thạch Dương thu cảm xúc về phía cô bé.
Thạch Mãn tuy lẩm bẩm trong miệng, nhưng niềm vui trong mắt lại đong đầy, kh hề tức giận.
“Để ta xem.”
Ở trong thư, Thạch bà bà luôn miệng miêu tả những tốt đẹp trong Dũng Nghị C phủ, dặn bọn họ sau khi tới Vân Kinh nghe lời, kh thể tùy tiện lại làm ầm ĩ, để cho khác xem thường Tiêu gia. Tiếp đó đổi chủ đề, hỏi mãi Thạch Mãn làm phiền hay kh, dặn Thạch Dương sau khi dọn dẹp ổn thỏa quần áo đồ dùng thì mang hết lại đây……
Bà kh am hiểu nói những lời nhớ nhung đám trẻ. Nhưng th qua lời nói đã toát ra sự quan tâm hết mực của lão thái thái đối với cháu trai và cháu gái.
Thạch Dương cười xoa xoa mái tóc của :
“Đương nhiên !” Thạch Mãn vẫn tính con nít, được ca ca trấn an liền nở nụ cười, “Sắp giữa trưa , phòng bếp nhóm lửa nấu cơm trước.”
“Ừ, một lát nữa ta sẽ lại tới.”
Thạch Dương cất kỹ thư tín còn lại, đến ngồi xuống bên cạnh Diệp An.
Chưa có bình luận nào cho chương này.