Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 357:
M nhà hàng xóm với Tiêu gia cũng bị kinh động, đứng ở sân nhà từ xa.
Thôi Hạnh Hoa kh nhịn được bèn mắng họ:
“Con dâu nhà bà chưa đến tháng sinh mà?”
“Đúng , giờ mới được tám chín tháng thôi? Vậy là sinh non à?”
Thôi Hạnh Hoa bị hỏi đến bực cả , “Hơi đâu mà nói với các , còn tìm Tôn Ngũ nãi nãi cái đã.”
“Vậy thì mau mau mời đến , sinh non như vậy thật kh tốt chút nào.”
Sau khi A Nhị kiệt sức mới sinh hạ được đứa con nhỏ gầy yếu, tiếng khóc cũng hổn hển như tiếng mèo con. Thế nhưng ba Tiêu gia đều mừng, cười toe toét đến tận mang tai, vậy là Tiêu gia nối dõi !
Dường như họ đều đã quên A Nhị bị Thôi Hạnh Hoa va chạm nên mới sinh non, mọi trong nhà đều kh hề nói thêm một câu. Thôi Hạnh Hoa dồn hết tâm sức chăm sóc tôn tử, còn hào phóng đến mức thịt một con gà để bồi bổ cho A Nhị.
Sau khi làm nghi lễ “Tẩy Tam” (3 ngày sau khi sinh) cho đứa nhỏ, Tiêu gia nở mày nở mặt, mời quá nửa trong thôn tới ăn mừng, th cáo Đại Bảo nhà họ đã nối dõi, để những từng chế nhạo Đại Bảo nhà họ đều được qua đứa nhỏ.
Tuy vậy, cuộc vui tưng bừng chẳng qua được hai ngày, đêm hôm sau, mọi nhà trong thôn đều đã ngủ, một chiếc xe ngựa chạy vào thôn An Bình, lao thẳng đến dừng trước của nhà Tiêu Đại Bảo.
Nghe tiếng đập cửa, Thôi Hạnh Hoa khoác áo ra mở cửa, “Muộn quá , là ai vậy?”
Nam nhân ngoài cửa lưng hùm vai gấu, cao to vạm vỡ, đằng sau cũng hai nam nhân rõ ràng cũng kh ý tốt.
Kh đợi Thôi Hạnh Hoa kịp khép lại cánh cửa, một đứng c cửa, đẩy Thôi Hạnh Hoa đang đứng trước cửa lảo đảo một cái.
“Các ngươi…… Ô……” nọ kh nói một lời liền trói Thôi Hạnh Hoa lại, bịt miệng bằng miếng vải, đẩy bà ta xuống đất. Thôi Hạnh Hoa sợ đến mất mật, những này chẳng lẽ là thổ phỉ? Ông trời ơi, lại khiến nhà bọn họ gặp đám hung ác này!
Tên nam nhân cầm đầm trực tiếp đẩy cửa phòng Tiêu Đại Bảo.
Tiêu Đại Bảo và A Nhị đều sửng sốt, kinh hãi.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Đại Bảo túm l chiếc chăn cuộn lại bên trong giường:
Nam nhân kia lạnh lùng nói với A Nhị:
A Nhị nhận ra, đây là đã hẹn đến đưa nàng .
A Nhị lập tức bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng và trìu mến nói:
Nam nhân này vốn họ Mã, khẽ nhếch khóe miệng.
cũng kh nói tiếp, th A Nhị ôm chặt con nhỏ, liền trực tiếp hất tung chiếc chăn trên Tiêu Đại Bảo, ôm A Nhị chạy ra phía ngoài.
A Nhị vội vàng nói thêm:
Một khác bèn y theo lời xách mang .
Mùa đ, gió lạnh thổi một hồi, Tiêu Đại Bảo run rẩy chợt bừng tỉnh, nương tử của bị ta đưa ?!
Tiêu Đại Bảo vừa lăn vừa bò đuổi tới ngoài sân, “Thả nương tử và nhi tử ta ra!”
Đúng lúc đó, Tiêu Cường nghe được động tĩnh, ra ngoài xem xét.
Hai nam nhân còn lại cũng làm y như cách cũ, trói Tiêu Đại Bảo đến Tiêu Cường, đem cả ba Tiêu gia ném thành một đống.
Nam nhân được A Nhị gọi là “Lý lang” đứng trước mặt ba Tiêu gia, mặt lạnh băng kh một chút cảm xúc gì, nói:
A Nhị dựa vào lòng nam nhân kia, khóe miệng mỉm cười kh khác gì những ngày qua.
Nàng cười kh khách, Tiêu Đại Bảo, nói:
Tiêu Đại Bảo quỳ rạp trên mặt đất, khóe mắt muốn nứt ra, con tiện nhân này! Ả đã lừa !
Chưa có bình luận nào cho chương này.