Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 364:
Thạch bà bà lớn tuổi, ăn tiệc tối xong liền muốn ở lại trong phủ, kh muốn cùng đám trẻ tuổi ra ngoài vui chơi.
Sau khi Phó Nguyệt cho Nhu Nhu b.ú no liền đưa con bé vào lòng Thạch bà bà. Thạch bà bà cùng đám tiểu nha hoàn cầm món đồ chơi búp bê vải thu hút sự chú ý của con bé, Phó Nguyệt liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Nhu Nhu càng lớn thì dần dần càng biết phân biệt thân. Phó Nguyệt và Tiêu Thái tự tay nuôi nấng từ nhỏ nên con bé quen thuộc và hết mực ỷ lại vào cha mẹ. Tuy kh sợ lạ, ôm cô bé chơi trong chốc lát vẫn được, nhưng nếu con bé nhận ra trong thời gian dài kh th Phó Nguyệt thì sẽ khóc lóc ăn vạ. Mặc dù bên Thạch bà bà quen thuộc cũng kh dỗ được.
Đứa bé còn nhỏ, bên ngoài lại lạnh, Phó Nguyệt kh yên tâm mang con bé ra ngoài, chỉ thể tạm thời để con bé chơi ở trong nhà trước, sau đó chơi một chút trở về sớm.
Khi Phó Nguyệt ra, Tiêu Thái đang lặng lẽ đứng chờ ở dưới hành lang.
Dưới ánh nến lay động, khuôn mặt nghiêng của Tiêu Thái lúc sáng lúc tối kh rõ, nhưng Phó Nguyệt thể cảm nhận được ánh mắt thâm trầm dịu dàng của Tiêu Thái đang chuyên chú mà ngắm nàng.
“A Thái ca.” Phó Nguyệt đến trước mặt dịu dàng gọi.
Tiêu Thái túm l áo khoác vắt trên khuỷu tay khoác lên nàng, vừa kéo mũ chòang lên vừa hỏi:
“Kh đâu, Thạch bà bà đang dỗ dành con bé chơi vui vẻ kia kìa.”
“Ừ, thế thì chúng ta thôi. Chờ đến giờ Tý xem xong đốt lửa thì chúng ta về trước.” Tiêu Thái vươn bàn tay to ra đỡ nàng.
Phó Nguyệt nắm l, bàn tay to đan vào bàn tay nhỏ ấm áp, “Được. Cữu cữu cùng đám A Giản đâu?”
“Đi theo cữu cữu và c chúa chạy ra ngoài chơi trước .”
Thế thì chẳng là chỉ còn hai bọn họ thôi ? Đã lâu hai chưa kh gian riêng !
Phó Nguyệt nhoẻn miệng nghiêng mắt cười hỏi:
Tiêu Thái ửng đỏ tai, cử động ngón tay thon dài chậm rãi đan vào kẽ hở giữa ngón tay Phó Nguyệt, mười ngón tay của hai đan vào nhau, nắm chặt.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Thái giữ khuôn mặt bình tĩnh nói:
Phó Nguyệt nhẹ nhàng quơ quơ cánh tay giao nhau, trong mắt tràn đầy tình ý ngọt ngào:
Ra phủ, trên đường đèn đuốc sáng trưng, dòng như nước.
Tiêu Thái và Phó Nguyệt kh vội vàng chen lấn, theo dòng chậm rãi dạo ngắm cảnh.
Sắp đến giờ Tý, Tiêu Thái dẫn Phó Nguyệt tới Đăng Tiên Lâu.
Tòa lầu này năm tầng, ngoài hoàng cung ra, tửu lầu này là một trong những lầu các cao nhất thành Vân Kinh. Nghe đồn đây là tòa lâu do Ngũ vương gia sai kiến tạo lên, cho nên mặc dù trong tửu lâu hôm nay khó mà đặt được một sương phòng, nhưng đám quyền quý tới chậm cũng kh dám gây ầm ĩ khắp nơi.
Khi hai Tiêu Thái tới lầu 5 dựa vào lan can thì Diệp Trạch đã mang theo mọi ngồi xuống, toàn bộ nước trà và nước trái cây đều đã được mang lên.
Diệp Trạch tinh mắt th Tiêu Thái tiến vào, cười ha hả vẫy tay hai bọn họ:
“Dưới lầu đang chơi đoán đố đèn, chúng cháu liền đứng xem một lát.” Phó Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Tề Đồng.
Tề Đồng nghe th liền nổi hứng thú, xoay về phía nàng hỏi:
Phó Nguyệt thoải mái hào phóng mà trả lời:
Tuy Phó Nguyệt từng đọc sách nhiều hơn Tiêu Thái một chút, nhưng vẫn kh am hiểu một số câu nói bỏ lửng giải đố ở đương triều này.
Tề Đồng cũng kh cười nhạo hai bọn họ, nắm l tay Phó Nguyệt cười về phía Diệp Trạch:
Phó Nguyệt phối hợp nói tiếp:
Diệp Thiên Trung và Tiêu Giản cũng quay đầu về phía Diệp Trạch.
Chưa có bình luận nào cho chương này.