Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 39:
Tiêu Thái đưa cung cho Phó Nguyệt, lặng lẽ đánh giá thần sắc của nàng, th mi mắt nàng cong cong kh giống như đang tức giận liền thở phào trong lòng.
“Đi vào trong núi sâu, trở về hơi muộn một chút.” Tiêu Thái giải thích.
Núi sâu? Vào trong núi sâu tuy nhiều con mồi hơn, nhưng lại nhiều nguy hiểm hơn.
Phó Nguyệt nhíu mày, vội kéo Tiêu Thái qua, xoay qu hai vòng xem xét hỏi “ kh bị thương chứ?”
Tiêu Thái hơi hơi dang đôi tay ra cho nàng xem xét:
Quả nhiên, quần áo bị rách m chỗ, nhưng lại kh th vết máu.
“Quần áo bị rách cũng chẳng , buổi tối cởi ra ta vá lại là được. kh bị làm là được .”
Phó Nguyệt bu ra, mang cung tên tới phòng khách treo lên tường, vừa vừa dặn dò, “ rửa ráy tay chân mặt mũi lại đây ăn cơm chiều.”
“Được! Ta mang con mồi vào trong nhà kho nhỏ trong hậu viện đã.” Tiêu Thái đồng ý.
“Ca ca, để đệ giúp ca nhé.” Tiêu Giản nhảy nhót đuổi kịp, “Hôm nay ca ca l được cái gì thế?”
“Gà rừng, măng xuân, ta mang về để cả nhà chúng ta ăn.”
“Hôm nay giữa trưa tẩu tử nấu mì gà xé sợi ăn ngon!” Nghĩ đến món ăn ngon, Tiêu Giản kh nhịn được lại chẹp miệng chảy cả nước miếng, “Trong nồi còn đồ ăn ngon, lại thơm nữa, bọn đệ đang chờ ca trở về cùng nhau ăn.”
“Vậy hôm nay A Giản còn làm cái gì nữa?”
“Viết chữ! hôm nay A Giản học viết chữ, ba chữ cái! Tên của đệ và tên của ca ca , đệ đều biết viết .”
“Chờ ăn cơm nước xong, đệ viết cho ta xem nhé.”
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Vâng, vâng!”
Cả hai vừa vừa nói chuyện. Phía tây bên khoảng đất trồng rau của hậu viện dựng lên hai cái nhà tr lớn, một cái là nhà xí, một cái tận dụng để chứa những đồ vật linh tinh trong nhà.
Cất xong đồ và rửa sạch tay xong, Tiêu Thái và Tiêu Giản trở lại phòng khách trong nhà chính, Phó Nguyệt đã bày xong đồ ăn.
Phó Nguyệt:
Tiêu Thái cũng kh khách sáo, sau khi ngồi xuống liền vùi đầu ăn cơm hết miếng nọ đến miếng kia.
Hôm nay chỉ mang theo ba cái bánh nướng to lên núi, giữa trưa ăn kèm với nước mà nuốt tạm, hao phí thể lực qua lại bôn ba suốt một ngày, bụng đã đói đến mức xẹp lép như n.g.ự.c dán vào lưng vậy.
Ăn hết một chén cơm, th lửng dạ, Tiêu Thái mới hạ chậm tốc độ ăn cơm lại.
Phó Nguyệt múc cho một chén c gà, “Đây, uống một chút c , ta sẽ xới cho một chén cơm nữa, cứ ăn từ từ thôi.”
“Hôm nay thu hoạch thế nào?” Phó Nguyệt và Tiêu Thái vừa ăn vừa nói chuyện.
Tiêu Thái:
“Heo rừng?” Phó Nguyệt kinh ngạc. Heo rừng khỏe, răng n, đụng nó thì nó sẽ đuổi theo bám riết l, dễ khiến ta bị thương.
“Gặp được một con heo rừng nhỏ lạc đàn, nặng khoảng sáu bảy chục cân. Lúc gặp nó, nó cứ đuổi theo ta chạy, ta liền bò lên trên cây từ từ b.ắ.n vào mắt và bụng nó, dày vò nó kiệt sức.” Tiêu Thái nói nhẹ nhàng bâng quơ.
Phó Nguyệt kh nhịn được kính nể mà , nàng vẫn luôn nghe ta nói Tiêu Thái săn thú lợi hại, hiện tại nàng đúng là được cảm nhận trực tiếp.
“Còn một con hồ ly cùng m con thỏ, ta đều để lại ở nhà sư phụ. Tạm thời cứ tích p trước đã, hai ngày nữa ta sẽ tìm cùng nhau thuộc da. Chỉ mang về gà rừng cùng măng xuân, cất giữ để chúng ta ăn dần.”
Phó Nguyệt gật đầu:
Tiêu Thái:
Chưa có bình luận nào cho chương này.