Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 460:
"Tiểu tô tô, ôm!" Nhu Nhu chập chững bước tới, ngẩng đầu kéo kéo góc áo của Tiêu Giản.
Diệp Thiên Trung vừa cúi đầu đã th một viên gạo nếp nho nhỏ đang lăn lộn dưới chân :
"Được, ôm, ôm!" Nhu Nhu ngọt ngào cười rộ lên. Diệp Thiên Trung bế con bé lên, đặt nó ngồi ở giữa phía trước cửa sổ, ôm Nhu Nhu vững chắc ngồi dựa vào lồng n.g.ự.c .
"Oa!" Nhu Nhu cúi đầu một biển ở dưới đường, kêu lên một tiếng sợ hãi đáng yêu.
Tiêu Giản dịch sang bên cạnh để tạo cho bọn họ một khoảng trống, cười hỏi Nhu Nhu:
"Chờ phụ thân!" Chuyện này nó biết. Từ tối hôm qua đến sáng hôm nay, trong phủ bàn tán liên miên kh dứt về chuyện này, khiến con bé kh muốn biết cũng khó.
"Đúng thế, Nhu Nhu thật th . Chúng ta đợi thêm một lát nữa là thể th ." Khi đối mặt với Nhu Nhu, Tiểu Tiêu Giản luôn coi là một đại nam nhân đặc biệt săn sóc con bé.
Những thứ này đều là do kh tự giác được mà hàng ngày học từ Phó Nguyệt, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa nhỏ thôi, mỗi khi chiếu cố khác đều khiến ta cảm th ấm lòng nhưng lại buồn cười.
Phó Nguyệt im lặng ba đứa lớn nhỏ đang ngồi nói chuyện vui đùa ở bên cạnh cửa sổ. Vừa Nhu Nhu ngồi trong n.g.ự.c nàng, nghe th bên ngoài cửa sổ truyền đến âm th huyên náo nên kh được mà muốn qua xem.
Nha hoàn của Diệp Thiên Linh nh chóng bước vào, vẻ mặt tươi cười:
Mọi quay đầu lại về phía nàng.
"Tiểu thư, biểu thiếu phu nhân, gã sai vặt phía dưới truyền lời, lão gia và biểu thiếu gia đã tới trước thành , chỉ cần qua hai cung đường nữa là sẽ tới chỗ của chúng ta."
Trong mắt Diệp Thiên Linh và Phó Nguyệt đều lóe lên sự vui mừng. Rốt cuộc cũng đợi đến ngày này !
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Giản vừa nghe xong đã kh còn khí chất ổn trọng như lúc dỗ dành Nhu Nhu vừa nãy nữa, vội vàng vươn tay ngoắc gọi Phó Nguyệt:
Phó Nguyệt đứng dậy:
Các nha hoàn mở hết hai cánh cửa sổ ra, Phó Nguyệt và Diệp Thiên Linh đứng ở bên cạnh Tiêu Giản và Diệp Thiên Trung.
Nhu Nhu th nương bước lại, con bé vươn tay về phía nàng. Lồng n.g.ự.c mẫu thân mềm mại lại thơm thơm, Nhu Nhu thích nhất là ngồi trong lòng nương.
Phó Nguyệt bước lại ôm l Nhu Nhu. Đôi tay nàng ôm con bé hơi siết chặt lại, dần dần đổ mồ hôi, trong lòng một tia lo lắng và khẩn trương.
Phó Nguyệt ra bên ngoài cửa sổ, ở hai bên ngã tư đường đều đang dân chúng Vân Kinh đứng vây qu, chật như nêm cối, tiếng ồn ào. Ngay cả phòng đối diện lầu hai này cũng thể th lờ mờ đang đứng đó. Đó là một nữ lang hào sảng phóng khoáng, nàng cũng giống như các nàng, mở rộng cửa sổ đến đường phố, ánh mắt chạm nhau, mọi nhau cười.
Tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, từng đợt tiếng hoan hô vang vọng truyền đến từ phía trước.
Trong chớp mắt, dân chúng im lặng, tất cả đều chăm chú về phía trước.
"Lộp cộp lộp cộp lộp cộp..." Tướng quân oai hùng cưỡi một con ngựa cao lớn bỗng xuất hiện, đám đ đồng loạt phát ra tiếng hoan hô đến khản cổ, âm th vang tận trời x.
"Đô thống Phủ Bắc! Là Đô thống Phủ Bắc!"
"Dũng Nghị C!"
"Dũng sĩ Lệ triều của chúng ta đã trở về !"
"Con ta! Con ta ở đâu ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.