Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 479:
“Con kh vất vả. Mỗi ngày nghe tiếng nói ngọt ngào mùi sữa của con bé, tạo ra bao nhiêu chuyện vui, con đều hi vọng thời gian thể trôi chậm lại một chút, thể luôn th nó vô lo vô nghĩ như vậy.”
Tề Đồng khẽ mím môi, niềm vui dâng lên trong mắt. mẫu thân nào mà kh muốn th nhi nữ thể luôn vô lo vô nghĩ đâu chứ.
Tuy vậy, dù thì đứa trẻ vẫn lớn lên, lớn hơn chút há chẳng sẽ náo nhiệt hơn .
Bà xoay lại hỏi Phó Nguyệt:
Gương mặt Chung nương tử cũng mang vẻ ôn hòa, cười cười nàng.
Đây là nhân quả nhãn tiền ? Trước đó kh lâu, nàng còn trêu ghẹo Triệu Vân Liên, giờ lại bị c chúa trêu ghẹo.
Phó Nguyệt chớp chớp mắt, hai tai đỏ ửng, đáp lại sự quan tâm của Tề Đồng:
Vẫn tốt như trước, kh gì thay đổi, nhưng vẫn chưa tin vui.
Tề Đồng kh nhịn được bèn khuyên nhủ trực tiếp:
Nhu Nhu là đứa trẻ ngoan, nhưng nay Tiêu Thái đã mang hàm nhị phẩm mà chưa nam tử. Lúc trước vì chiến sự chia lìa nên kh cách nào, nhưng sau này mà kh nam tử kh chừng sẽ những lời đàm tiếu!
Trong ba ều bất hiếu thì kh nhi tử nối dõi là nặng nhất, nhà nào cũng đều xem trọng việc truyền thừa. Đó cũng là Tề Đồng nhiệt tình suy xét giúp Phó Nguyệt nên mới khuyên nàng nh chóng hoài thai, sinh nam tử ổn định hậu trạch cho Tiêu Thái.
Phó Nguyệt trùng mắt xuống, hóa ra c chúa muốn nói chuyện này .
Nhu Nhu chơi đùa bên , Phó Nguyệt đã thỏa mãn . Tuy nhớ tới cơn đau lúc sinh nở khiến nàng vẫn còn thầm sợ hãi, nhưng nếu thực sự vậy thì nàng sẽ cắn răng sinh tiếp.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cho nên đối với việc con cái, kỳ thực nàng mang một tâm thế tùy ý, làm hay kh đều được.
Phó Nguyệt nhỏ giọng nói:
Tề Đồng cũng nghĩ đến việc trải qua năm đó nên gật đầu, chuyện này đúng là xem ý trời, một số việc cưỡng cầu cũng kh được.
“Nhưng ta th con chăm sóc hài tử tốt, Nhu Nhu kh hoạt bát khỏe mạnh . Hai đang hợp tuổi, thêm cho Nhu Nhu m đệ đệ, sau này nó ra ngoài đệ chống lưng, kẻ khác cũng kh dám khinh nhờn.”
Phó Nguyệt nghĩ đến việc Tiêu Giản và Diệp Thiên Trung cưng chiều bánh bao nhỏ Nhu Nhu nên nở nụ cười:
Tề Đồng cũng bị nàng chọc cười, bèn đánh nhẹ nàng một cái:
“Ây da, con sai , c chúa tha mạng.” Phó Nguyệt giả ý xin tha.
Tề Đồng:
“Dạ, dạ, dạ, xin nhớ kỹ, nhớ kỹ.”
Trong lòng Phó Nguyệt hiểu rõ ý của c chúa. Thực sự bà cũng vì suy xét cho nàng nên mới thúc giục chuyện sinh nở này thôi.
Bà cũng kh bắt buộc chuyện con cái, thì sinh, nếu kh thì tr nom Nhu Nhu bà cũng vui lòng.
Tuy vậy, vì Nhu Nhu là nữ nhi nên kh thể truyền thừa hương hỏa Tiêu gia, cần thêm một nam nhi mới được. Vì thế mà trong lòng Phó Nguyệt lại hơi kh thoải mái.
Nàng nghĩ cho dù là nữ nhi, chỉ cần Nhu Nhu bằng lòng, nàng thể kế thừa cho Nhu Nhu mọi thứ. Nó là nữ nhi thì làm ? Chắc c sẽ kh thua kém nam hài tử việc gì!
Phó Nguyệt cười đồng ý với Tề Đồng nhưng lại chuẩn bị sẽ hỏi Tiêu Thái nghĩ về việc này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.