Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 52:
Cảm th chỗ đầu gối dần dần một làn hơi ấm dần dần lan tỏa, Tiêu Thái tìm một đề tài khác dời lực chú ý của Phó Nguyệt.
“Ta sẽ đốc thúc tiểu tử Tiêu Giản kia đọc sách, chờ đến khi đệ trúng cử vào kinh thi, chúng ta theo đệ , nàng cũng thể đến thăm bạn kh?”
Phó Nguyệt cười khúc khích, Tiêu Giản mà biết ý định trong lòng của đại ca thì sẽ khóc thét cho mà xem…
“ đừng tạo áp lực lớn như vậy cho A Giản!” Phó Nguyệt hy vọng Tiêu Giản thể th qua học hành mà hiểu lý lẽ, biết chữ, nhưng cũng kh muốn đệ trở thành một “vô dụng” chỉ biết cắm đầu vào học và thi thố khoa cử, kh đụng tay chân đến lao động sản xuất.
“Được, nghe lời nương tử của ta hết! Vậy cứ mặc kệ đệ hứng làm gì thì làm, chỉ cần lớn lên thể trở thành một nam tử hán là ta đã mãn nguyện .” Tiêu Thái nâng đầu Phó Nguyệt lên, nhẹ nhàng trao một nụ hôn lên trên trán nàng.
Gió mát thổi qua hai bóng dựa vào nhau trong viện, đưa lời nói của hai truyền ra ngoài cửa. Tiêu Giản chơi một hồi khiến cả mồ hôi nhễ nhại liền chạy về nhà, lúc này đang dựa lưng vào cửa viện, ngửa đầu đám mây bồng bềnh trên kh trung, lặng lẽ ôm chặt sa bàn trong ngực.
thiếu niên đưa ra một tín niệm vững chắc mà chỉ một bé nghe được:
Buổi tối, Phó Nguyệt kh ngừng đẩy nh tốc độ, rốt cuộc cũng làm xong hai bộ trang phục.
Quần áo màu trắng được làm áo lót và vớ, màu xám đậm làm áo khoác ngoài và quần mặc bên ngoài.
Khi làm y phục, Phó Nguyệt thuận tay thêu hình m cây trúc x ở áo khoác ngoài của Tiêu Thái, còn của Tiêu Giản lại thêu một con gà con dễ thương.
“Lại đây, lại đây, mặc vào ta xem, chỗ nào kh vừa để ta còn sửa lại.” Phó Nguyệt cầm quần áo đưa cho hai đệ để bọn họ mặc thử.
Sau khi Tiêu Giản mặc vào, th chỗ góc áo con gà con đáng yêu, mừng rỡ đến mức liên tục vuốt ve, nắm góc áo cho ca ca và tẩu tử xem:
Phó Nguyệt cởi quần áo của Tiêu Thái ra, sửa lại chỗ eo lưng của , cười Tiêu Giản chạy tới chạy lui hoan hô làm ầm ĩ cả lên.
Sau khi rửa mặt về phòng, Phó Nguyệt nằm xuống, đợi một lúc lâu kh th Tiêu Thái tới.
Nàng tò mò vén rèm màn lên gọi:
Chỉ th dưới ánh đèn, Tiêu Thái đang gấp gọn gàng ngăn nắp bộ độ mới.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
???
Đêm muộn còn kh ngủ mà gấp quần áo làm gì đây?
“A Thái ca, làm gì thế? Quần áo để ở trên ghế nhỏ dưới cuối giường là được, để ngày mai tiện l mặc.” Đêm đã khuya, Phó Nguyệt nhẹ nhàng tựa vào đầu giường, hơi giơ tay che miệng ngáp một cái.
“Nàng cứ ngủ trước , ta sắp gập xong .” Tiêu Thái kh ngừng động tác trên tay, trầm mặc một lát lại mở miệng:
Kh mặc? Phó Nguyệt nghi hoặc.
“ lại kh mặc vậy?”
“Quần áo đẹp. Hàng năm ta ngược về xuôi, mặc khiến nó bị bẩn mất.”
“Bẩn thì giặt. Quần áo làm ra chính là cho mặc mà. Nếu kh mặc thì chẳng bao c sức vất vả của ta đều uổng phí hết hay ? Về sau ta còn làm quần áo cho mặc nữa mà? lại kh mặc……” Phó Nguyệt dở khóc dở cười.
Tiêu Thái sáng rực mắt lên tràn đầy phấn chấn mà về phía Phó Nguyệt, trong giọng nói chứa đầy vui sướng khôn xiết:
Phó Nguyệt xuống giường, l quần áo trong tay đặt sang một bên, “Đương nhiên , kh mặc đồ ta làm thì còn muốn mặc đồ của ai làm cho?!”
Tay nghề của Phó Nguyệt khéo, nàng vui lòng làm quần áo cho nhà mặc, th quần áo do chính tự tay làm đã phụ trợ cho Tiêu Thái trở nên phong thần tuấn lãng, nàng cũng cảm giác tự hào. Coi như đang trải nghiệm thú vui chơi game thời trang nuôi con gái ở thời hiện đại, đương nhiên ở nơi này nàng nuôi chồng.
Phó Nguyệt vì suy nghĩ của chính mà buồn cười đến mức cong cong mi mắt, nàng chọc chọc Tiêu Thái:
Tiêu Thái gật gật đầu, một lần nữa cầm l quần áo, đặt chúng ngay ngắn vào trong cái hòm.
Phó Nguyệt ngạc nhiên:
Tiêu Thái quay đầu lại cười khờ khạo “Ta để ở đó trước đã, hai ngày nữa đến th minh thì ta sẽ mặc.”
Xoay , Tiêu Thái ôm ngang bế Phó Nguyệt lên, vừa vừa nói:
Khi Phó Nguyệt được Tiêu Thái bế vào giường, đặt xuống đệm chăn mềm mại kh kìm được mà ngẫm nghĩ:
Chưa có bình luận nào cho chương này.