Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 55:
Trời tờ mờ sáng, tại cửa sau tiệm rượu Hà Ký, bọn tiểu nhị đã vội vã mở cửa.
Đám lái buôn bán đồ ăn, đồ tể, đánh cá đã đội gió đội sương sớm để tới giao hàng hóa.
Chỗ cửa hậu viện tiếng ồn ào, bọn tiểu nhị hết sức bận rộn.
Tiêu Thái dắt Phó Nguyệt đứng xa một chút:
Phó Nguyệt gật đầu.
“ đói bụng kh?” Vội vàng dậy sớm để giao hàng. Sáng nay Tiêu Thái đưa Tiêu Giản vẫn còn ngủ tới nhà sư phụ, chưa kịp ăn cơm sáng, đầu giờ Mẹo (5 giờ) đã vào thành .
Bọn họ suốt nửa c giờ, trời tháng tư còn hơi se lạnh một chút, buổi sáng còn sương sớm. Th sắc mặt của Phó Nguyệt hơi hơi trắng bệch, Tiêu Thái dịch bước chân chặn gió lạnh thổi vào Phó Nguyệt.
Tiêu Thái cúi đầu:
“Được. Ta kh hết, ta thể đợi được.” Phó Nguyệt kh ý kiến gì.
Đứng trong chốc lát, một tính tiền th bọn họ, vội vàng vung cánh tay hô to:
Tiểu nhị nhiệt tình gạt bỏ đám , đến trước mặt Tiêu Thái. th sau lưng Tiêu Thái một phụ nhân yêu kiều đứng, dung nhan xinh đẹp, cả mặc y phục bằng vải bố cũng khó nén được phong hoa, kh nhịn được hơi hơi đỏ mặt lên, vội vàng chuyển tầm mắt kh dám nhiều.
“Đây là tẩu tử kh?!” Bản lĩnh săn thú của Tiêu Thái lợi hại như vậy, tiệm rượu cần đồ hoang dã chủ yếu nhập hàng từ chỗ , Hà chưởng quầy coi trọng Tiêu Thái, nhờ vậy bọn tiểu nhị trong tiệm rượu cũng khách sáo với Tiêu Thái.
Lần này gần một tháng chưa vào thành, nghe nói là muốn làm hỉ sự.
Tiêu Thái gật gật đầu, đưa lồng sắt nhốt thỏ cho tiểu nhị:
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiểu nhị tiếp nhận lồng sắt, dẫn bọn họ vào sân.
“Kh sai, xấp xỉ mức , cứ quyết định tính theo 22 cân.” Tề tiên sinh ở phòng thu chi tới, th bọn tiểu nhị cân xong liền tính sổ th toán:
Tiêu Thái tiếp nhận 340 đồng mà Tề tiên sinh đưa qua, sau khi xác nhận kh nhầm lẫn thì đưa cho Phó Nguyệt.
Phó Nguyệt ăn ý tiếp nhận tiền, để vào cái giỏ trong tay, một lần nữa l vải che cái giỏ lại.
“Tề tiên sinh, Thế Thịnh dạo gần đây thế nào? Cha của nhờ ta n đến , ngày 25 tháng tư là sinh nhật nương , muốn về nhà hai ngày.” Tôn Thế Thịnh chính là con nhà trưởng thôn, làm tiểu nhị ở trong thành này.
Hai năm trước, sau khi Tiêu Thái quen biết với Hà chưởng quầy, biết ta đang tuyển tiểu nhị mới liền đề cử Tôn Thế Thịnh đã đọc và viết được chữ tới đây. Tôn Thế Thịnh th minh, biết ăn nói, còn biết chữ, Tề tiên sinh mừng thầm trong lòng, nhận thiếu niên làm đồ đệ, dạy tính sổ sách, ngày sau cũng tính toán chọn làm con rể, cho nên dồn tâm huyết bồi dưỡng.
Cũng vì việc này mà nhà trưởng thôn đối xử với Tiêu Thái hết sức thân thiết.
Tề tiên sinh nói:
Tiêu Thái gật đầu, trong viện nhiều , mọi đều đang bận, Tiêu Thái liền kh qu rầy nữa, xoay mang theo Phó Nguyệt rời .
Ánh nắng dần chiếu tỏ, ven đường các sạp hàng bận rộn bày hàng hóa để buôn bán đã sắp xếp xong, hô to hết đợt này đến đợt khác.
Hôm nay ngày họp chợ, trên đường đặc biệt nhiều qua lại.
Tiêu Thái bảo vệ Phó Nguyệt ở lề đường, nắm cổ tay nàng, ngăn cách dòng chen chúc.
“A Thái ca, ta lên tiệm bánh bao phía trước .” Quá nhiều ồn ào, Phó Nguyệt nhón mũi chân tiến đến cạnh tai Tiêu Thái nói.
“Được , tới nhà kia .”
Ăn xong bánh bao sữa đậu nành, Tiêu Thái mang theo bao tải tới tiệm tạp hóa Nam Bắc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.