Xuyên Không Làm Nương Nghèo, Ta Dựa Vào Hệ Thống Thành Nhà Giàu Nhất Thôn
Chương 112:
Ngày mười tám tháng hai là ngày sinh thần của Tô Nhị Nguyệt.
Trưa ngày hôm đó, Tống Th Dao đã sắp xếp cho các tiểu nhị của Hồng Phúc Lâu mang đến nhiều món ăn tinh xảo, để tổ chức sinh nhật cho con gái.
Các tiểu nhị của trà quán đương nhiên cũng phần, được ăn một bữa thịnh soạn vào buổi trưa.
Nhưng bữa cơm này cũng kh ăn kh, từng một đều đến bên Tô Nhị Nguyệt chúc mừng, chúc nàng sinh thần khoái lạc!
Tô Nhị Nguyệt vô cùng vui mừng, đây là lần đầu tiên nàng đón sinh thần, nghe những lời chúc phúc của mọi , trong lòng cảm th hoan hỉ thật sự.
Trước kia nhà quá nghèo, ngay cả cơm cũng kh để ăn, nàng thậm chí còn suýt quên ngày sinh thần của là lúc nào.
Cuộc sống của cả gia đình dần trở nên tốt hơn, những ngày như thế này mới được coi trọng. M đứa nhỏ tuổi hơn vào dịp trước Tết đều đã đón sinh thần, giờ cũng đến lượt nàng.
Các tiểu nhị vẫn còn việc làm, nên ăn xong kh lâu đã tiếp tục bận rộn c việc của trà quán.
Tống Th Dao l ra món quà đã chuẩn bị từ trước, đưa đến trước mặt con gái.
"Đây là món quà ta đã chuẩn bị sẵn cho con. M đứa của con khi đón sinh thần cũng , mỗi một phần, con cứ nhận ."
"Tạ ơn nương."
"Vẫn chưa mở ra xem ."
"Dù là gì cũng tạ ơn, đây là tâm ý của nương."
Tống Th Dao mỉm cười nhẹ.
Nắp hộp mở ra, bên trong là một cây kim thoa. Tô Nhị Nguyệt cẩn thận cầm vật đó trong tay, ngắm nghía kỹ lưỡng, " đẹp."
"Thích là được ."
Lục Thành cũng đưa một cái hộp tới, "Tặng ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-nuong-ngheo-ta-dua-vao-he-thong-th-nha-giau-nhat-thon/chuong-112.html.]
"A? Ngươi cũng chuẩn bị ?"
"Ừm."
"Đa tạ!"
"Kh cần khách sáo, kh quý giá bằng món Đ gia chuẩn bị, chỉ mong ngươi đừng chê bai."
"Lời kh nên nói như vậy. 'Thiên lý tống nga mao, lễ khinh tình ý trọng,' lễ vật bất kể sang hèn."
Món quà của Nương , Tô Nhị Nguyệt kh bất ngờ, nhưng những khác ngoài nương, Tô Nhị Nguyệt thật sự kh ngờ tới.
Thật ra, chỉ cần mỗi tiểu nhị trong trà quán đến chúc nàng sinh thần khoái lạc, Tô Nhị Nguyệt đã thỏa mãn , kh ngờ còn niềm vui bất ngờ.
Tô Nhị Nguyệt mở hộp mà Lục Thành đưa, bên trong m cây bút l và nghiên mực.
"Lục Thành, đa tạ ngươi. Ta thích món lễ vật này, sau này ta và m thể dùng trong quá trình đọc sách viết chữ."
Tô Ngũ Nguyệt kinh ngạc kêu lên, "Oa, Lục Thành ca ca lại còn chuẩn bị quà, làm lu mờ chúng ta, những thân và thân đệ đệ , chúng ta chưa hề chuẩn bị..."
Tô Nhị Nguyệt hoàn toàn kh để tâm, "Các đã nói sinh thần khoái lạc với ta , tâm ý đã trọn vẹn, hay kh lễ vật kh quan trọng, ta cũng kh bận tâm những thứ này."
Tô Ngũ Nguyệt giải thích vài câu, "Chủ yếu là vì giờ ta chưa kiếm được tiền, tiền trong nhà đều là nương kiếm, 'mượn hoa dâng Phật' cũng kh hay lắm. Đợi sau này ta lớn, tiền , ta cũng sẽ mua quà tặng mọi ."
" một nhà kh cần nói những lời xa lạ này. Chỉ cần cả nhà cùng nhau sống tốt là được . Kỳ thực ta đón sinh thần hay kh cũng chẳng , nhưng hôm nay tất cả chúng ta tụ họp ăn chung một bữa cơm cũng khiến ta vui."
"Tỷ, đằng nào lát nữa cũng chẳng việc gì, hay chúng ta cùng nhau đến lò gốm ? Đã lâu chưa tới đó, những ngày này ta lại học thêm được nhiều tr vẽ mới, nhất định thể phát huy tác dụng."
"Được thôi, vậy cùng nhé. Lục Thành, ngươi cùng chúng ta kh? Chúng ta tỷ thí xem, ai tài vẽ vời tốt nhất!"
"Được!" vui vẻ đồng ý.
Tống Th Dao dặn dò một câu, "Buổi tối về sớm đ."
"Nương yên tâm, chúng ta hiểu , nhất định sẽ về nhà trước khi mặt trời lặn."
Chưa có bình luận nào cho chương này.