Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi

Chương 103:

Chương trước Chương sau

“Kh thể ra được, Vương Nguyên, bình thường ngươi chẳng lộ vẻ gì, vậy mà ngươi lại thực sự thương đội ? Nhưng ngươi ngày nào cũng ở Đỉnh Thành này, ai quản lý thương đội của ngươi?” Lãnh Ninh nghi hoặc hỏi.

“Bên dưới đều sắp xếp quản sự cả! Chỉ khi chuyện kh giải quyết được ta mới ra mặt. Dù thì nàng cứ tin ta là được.” Vương Nguyên vỗ n.g.ự.c nói.

“Được thôi, kh thành vấn đề. Chỉ cần ngươi tiêu thụ được, ta sẽ bán hết cho ngươi. Hạt giống đều là do ngươi mang về, ưu tiên này đương nhiên dành cho ngươi. Vậy chúng ta ký một khế ước, bàn bạc kỹ lưỡng các chi tiết. Bằng hữu là bằng hữu, làm ăn là làm ăn. Cứ theo đúng trình tự mà làm, kh ai chịu thiệt thòi cả!” Lãnh Ninh dứt khoát nói.

“Tốt. Ta ngưỡng mộ sự sảng khoái của Lãnh cô nương. Mau l bút mực ra, viết ngay bây giờ.” Vương Nguyên nói.

Trần Sinh ở gần đó nghe th liền lập tức l bút mực đặt lên bàn.

Vương Nguyên vung bút lớn, nh một tờ khế ước đã được viết xong. Lãnh Ninh thích xem chữ của Vương Nguyên, rồng bay phượng múa, quả thực đẹp mắt.

Nàng xem qua các chi tiết, đại khái là số lượng lương thực và rau củ Lãnh Ninh trồng được muốn bán ra sẽ do Nguyên Th Thương Đội bao tiêu toàn bộ, giá cả kh được thấp hơn giá thị trường. Nhưng một ều là Lãnh Ninh kh được tự ý bán cho các thương nhân khác nếu kh sự đồng ý của bọn họ. Nguyên Th Thương Đội chính là tên thương đội của Vương Nguyên.

Lãnh Ninh xem xong cảm th hợp lý, bèn ký tên và ểm chỉ.

Bàn bạc xong xuôi, trời cũng sắp tối, Vương Nguyên và những khác lên đường trở về thành. Tiểu Yến Nhi đến lúc ra về lại nằng nặc muốn ở lại vài ngày, nói là chưa chơi đủ. Lãnh Ninh đương nhiên kh ý kiến gì.

Xe ngựa chầm chậm lăn bánh ra khỏi Th Thủy Thôn, m phụ nữ đang hóng mát dưới gốc cây cổ thụ ở đầu thôn bắt đầu bàn tán. Một bà thẩm béo tốt nói: “Ê, các bà xem kìa, chiếc xe ngựa đó ra từ nhà Lãnh nương tử, hôm nay ở đó cả ngày. Hình như là hai vị c t.ử trẻ tuổi.”

“Các bà nói xem họ là thân gì của nàng ta? Này, nam cô quả nữ, chẳng biết tránh hiềm nghi gì cả, th vấn đề đ.” Một phụ nữ gầy gò, mặt hơi dài khác nói.

“Lãnh nương t.ử này bây giờ đâu còn cái vẻ xui xẻo như trước nữa, các bà xem nàng ta bây giờ ăn uống tốt, mặc đồ đẹp, da dẻ mịn màng, cái khuôn mặt nhỏ n kia dường như thể véo ra nước được , chẳng ra đã sinh con. Lại còn thường xuyên chạy vào thành, bị c t.ử nhà giàu để mắt tới cũng kh gì lạ.” Một bà thẩm ngoài bốn mươi tuổi tiếp lời.

Ngưu Thẩm và Trần Đại Nương vốn đang nói chuyện bên cạnh, nghe th bọn họ đang đặt ều về Lãnh Ninh thì “hự” một tiếng đứng dậy, chống nạnh chỉ vào m phụ nữ: “M các ăn no rửng mỡ hay ? Ở đây mà nói lung tung, cẩn thận thối mồm! Lãnh nương t.ử làm gì đắc tội với các phá hoại d tiếng ta.

Kh th ta thăm ruộng à, là đến làm ăn đó. Lãnh nương t.ử chuyện gì tốt đã bao giờ bỏ quên nhà nào trong số các chưa? Hả? Thật là kh biết ều.”

Trần Đại Nương cũng đứng dậy, lạnh mặt nói: “ nói m bà nhà này nên tích đức một chút. Bà con láng giềng truyền tai nhau, mọi chuyện sẽ bị tam thất bản. Lãnh nương t.ử cũng kh quả hồng mềm đâu, đến lúc kh thu xếp được thì đừng trách ta kh nhắc nhở.”

M phụ nữ vừa nói chuyện kia mặt mày tái mét, cúi thấp đầu xuống, một nói: “Chúng ta... chúng ta chỉ nói ở đây thôi, sẽ kh truyền lung tung đâu, ha ha. về trước đây, con đến giờ ngủ .”

“Chúng cũng đây.” Những khác th vậy cũng vội vàng đứng dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-103.html.]

Ngưu Thẩm những này, thật là bất bình thay cho Lãnh Ninh. Đợi họ nàng vẫn còn bực tức nói: “Lãnh nương t.ử kh nên thuê bọn họ làm việc nữa, còn bày đặt đặt ều thị phi, thật là rỗi hơi quá mà.”

“Thôi nào, thôi nào, đừng giận nữa. Bọn họ cũng chẳng gan truyền lung tung đâu. Về nhà , muộn .” Trần Đại Nương nói.

Lãnh Ninh thật kh ngờ Vương Nguyên lại là một nhân vật lợi hại đến thế. Trước đây nàng còn nghĩ tìm mua, giờ thì đỡ phiền phức , chỉ cần chờ đến lúc thu hoạch là Vương Nguyên sẽ sai đến chở .

Ngày hôm sau, Vương Nguyên phái đến chở hạt dẻ, còn phái thêm hai vị sư phụ đến học cách rang và chế biến món ăn, biết nàng nhiều việc, tránh để nàng chạy chạy lại. Mọi đồng lòng cùng nhau cho hết hạt dẻ vào bao tải, chở một phần đến tiệm, phần còn lại đợi lần sau.

Lãnh Ninh quả thực kh thời gian rảnh rỗi trong suốt quãng thời gian này. Tằm đã bắt đầu nhả kén, nàng đã gọi đến hái, sau đó lại là những ngày bận tối mắt tối mũi với việc kéo tơ, dệt vải, nhuộm màu.

Tiểu Yến Nhi lúc đầu còn đầy tò mò, chỗ nào cũng muốn thử một chút, chỗ nào cũng muốn giúp một tay, nhưng nàng cứ luẩn quẩn qua lại chỉ tổ làm vướng chân. Cuối cùng, nàng tự th ngại vì làm vướng víu nên đành quay về thành.

Thoáng chốc, lại nửa tháng trôi qua.

Lãnh Chưởng Quỹ của Y Vân Bố Trang đã hơn một tháng kh gặp Lãnh Ninh. Nếu kh Lãnh Ninh cố ý nhờ Trần Sinh đến báo trước, nói rằng dạo này quá bận rộn, kh thời gian lên thành, nàng đã trực tiếp chạy về nhà Lãnh Ninh xem xét .

Việc buôn bán ở tiệm vẫn tốt như thường lệ, các tú nương được thuê cũng đã qua thời gian làm quen, nàng cũng thể dành chút thời gian rảnh rỗi để nghỉ ngơi.

Lãnh Chưởng Quỹ đang ngồi trong tiệm gẩy bàn tính, bên ngoài một tiểu ca ăn mặc như hầu bước vào. Tay ta xách một gói gi dầu, ta thẳng đến chỗ Lãnh Chưởng Quỹ, đặt thứ trong tay lên quầy và cúi nói nh: “Chưởng Quỹ, đây là thứ lão gia nhà tiểu nhân sai mang đến cho , là món ăn mới ra lò của Duyệt Lai Trai, mời nếm thử. Tiểu nhân xin cáo lui.” Nói xong, ta co giò chạy biến, cứ như thể đang đuổi theo phía sau.

Lãnh Chưởng Quỹ ngửi một cái liền biết là món hạt dẻ rang đường của Duyệt Lai Trai. Hồi bên đó vừa bán, cũng đã gửi một phần lớn đến cho nàng, nói là do Lãnh cô nương căn dặn. Vì thế, nàng thể coi là đầu tiên trong Đỉnh Thành rộng lớn này được nếm thử.

Lãnh Chưởng Quỹ món hạt dẻ rang đường trên quầy, “Hừ” một tiếng, nàng lạnh giọng bảo tiểu nhị bên cạnh: “Mang ra ngoài vứt .”

Tiểu nhị “Ê” một tiếng lập tức mang ra ngoài, trong lòng thầm thì: “Chưởng Quỹ thật là lãng phí, món hạt dẻ rang đường mới ra này tốn một quán tiền mới mua được một phần, cứ thế mà vứt , thật đáng tiếc.

Vấn đề là kh chỉ lần này thôi, cứ cách vài hôm lại đến tặng quà, lần nào Chưởng Quỹ cũng thái độ này, đều sai mang vứt bỏ. tặng quà này cũng thật là kiên nhẫn, tặng một lần bị vứt một lần, qua vài ngày vẫn cứ gửi đến.”

Lãnh Chưởng Quỹ vốn đang tâm trạng tốt, lại bị món đồ gửi đến này làm cho bực bội. Tên Liễu Dật Thần này kh bệnh , ngày nào cũng vứt ngày nào cũng gửi tới.

Lãnh Chưởng Quỹ gần đây thuận buồm xuôi gió, ều duy nhất khiến nàng bực là mỗi khi ra ngoài lại thỉnh thoảng chạm mặt tiền phu Liễu Dật Thần. Nàng một trăm lần kh muốn th , nhưng tên Liễu Dật Thần kia mỗi lần gặp đều là: “Lãnh Chưởng Quỹ, thật trùng hợp?” “Lãnh Chưởng Quỹ, thật là quá trùng hợp, lại gặp nhau!”

Lúc đầu nàng còn tưởng chỉ là vô tình đụng độ, Đỉnh Thành này lớn là bao, việc chạm mặt là khó tránh khỏi, nhưng hai ba lần đều như thế, ngay cả Lãnh Y Vân ngu ngốc đến m cũng nhận ra ều bất thường !

Liễu Dật Thần chính là cố ý, cố ý đợi nàng ở những nơi nàng thường xuất hiện. Thôi được, lão nương kh chọc nổi thì trốn được, nàng hiện tại ngày nào cũng ở trong tiệm kh ra ngoài, nhưng ta lại thay đổi cách thức, cứ gửi đồ đến.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...