Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 130:
Lúc trở về, bữa trưa đã được chuẩn bị xong. Cửu Nhi, Tú Nhi, Trần Sinh và Tiểu Thất bốn cùng nhau trốn trong phòng Trần Sinh dùng cơm, vừa ăn vừa nói nhỏ. Họ l lý do Trần Sinh ăn cơm một buồn chán nên họ ở lại bầu bạn. Kỳ thực mọi đều kh dám ngồi chung với Kỳ Mặc.
Lãnh Ninh tùy ý họ vui vẻ, nàng dùng cơm xong thì sớm về phòng nghỉ ngơi. Eo nàng vẫn hơi khó chịu, trong phòng còn thuốc, nên xoa bóp một chút sẽ tốt hơn.
Vương Nguyên th vẻ dư thừa, dùng cơm trưa xong thì biết ý quay về. Tiện thể còn dẫn theo An Thúc và Tiểu Bảo. Hề hề, đệ, nhớ cảm tạ ta thật tốt nhé! Ta đã dành hết thời gian và kh gian cho các ngươi .
Lãnh Ninh rửa mặt sơ qua, thay một bộ y phục, l lọ t.h.u.ố.c Vân Tam đã cho nàng trước đây, chuẩn bị tự xoa bóp, thì cửa bị gõ. “Ai đó?”
“Là ta.” Giọng Kỳ Mặc trầm thấp truyền đến từ bên ngoài.
“ việc gì ? Ta đang nghỉ ngơi.”
“Mở cửa.”
“Lát nữa nói, ta buồn ngủ .”
“Nàng kh mở nữa thì ta sẽ tự vào đ.”
Lãnh Ninh nhíu mày, này lại như thế, nàng hậm hực bò dậy, mở cửa, trừng mắt ngoài cửa, giọng ệu kh được tốt: “ chuyện gì?”
Kỳ Mặc hờ hững liếc nàng một cái, vượt qua nàng thẳng vào. Vừa bước vào đã ngửi th một mùi hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt, nhíu mày nói: “Vẫn còn đau lắm ?”
“Cũng ổn, ta bôi chút t.h.u.ố.c là được , chuyện gì thì nói mau !” Lãnh Ninh mở rộng cửa, một nam nhân cao lớn ở trong phòng nàng kh tiện lắm, nàng vẫn nên chú ý một chút. Dù ta cũng tuấn tú, kẻ chiếm tiện nghi là nàng mới .
“Ta mang t.h.u.ố.c đến đây, nàng nằm xuống, ta giúp nàng xoa bóp một chút sẽ dễ chịu hơn.” Kỳ Mặc l ra một lọ thuốc, thản nhiên nói với nàng.
“... Ta... vừa nói gì cơ?” Lãnh Ninh bị lời nói của làm cho chấn động. ta lại nói muốn giúp nàng xoa bóp eo?!
“Nàng yên tâm, ta biết xoa bóp. Nàng muốn nằm trên giường hay nằm trên chiếc ghế nằm này?” Kỳ Mặc chỉ vào chiếc ghế nằm Lãnh Ninh thường nghỉ ngơi mà hỏi.
Mặt Lãnh Ninh "thoắt" một cái đã đỏ bừng. Dù nàng là phụ nữ thế kỷ hai mươi mốt cũng th ngượng ngùng chứ! Bảo một nam nhân giúp nàng xoa bóp eo ư? Nàng sợ là kh muốn sống nữa !
“Nàng làm vậy? khó chịu ? mặt lại đỏ đến thế?” Kỳ Mặc khuôn mặt nàng bỗng nhiên đỏ lên, lo lắng hỏi.
đưa tay ra định sờ trán nàng, Lãnh Ninh kinh hãi né tránh.
Kỳ Mặc nhíu mày: “Nàng tránh cái gì? Cơ thể kh khỏe thì uống thuốc, ta cũng biết xem một chút, nàng kh lẽ bị cảm lạnh ?”
Lãnh Ninh nép bên cửa, đôi mắt kinh hãi mở lớn, nói năng chút lắp bắp: “... thật sự là Kỳ Mặc ?”
Kỳ Mặc vẻ mặt kỳ quái của nàng, trầm giọng nói: “Rốt cuộc nàng bị làm vậy?”
Lãnh Ninh cảm th sắp khóc đến nơi: “Là làm mới đúng chứ! lại muốn xoa bóp eo cho ta, lại muốn sờ trán ta. Đại ca à, đâu là phu quân của ta, nam nữ hữu biệt, chuyện này mà truyền ra ngoài, ta còn mặt mũi nào sống nữa đây?”
“Ta sẽ cưới nàng, chờ ta cưới nàng thì chẳng là phu quân của nàng ? Hiện tại và sau này gì khác biệt?” Kỳ Mặc nhíu mày nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-130.html.]
“Hả? ... cưới... ta?” Lãnh Ninh cảm th như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Nàng ngây ngốc hỏi: “Vì lại muốn cưới ta?”
Kỳ Mặc đến trước mặt nàng, bình tĩnh nói: “Hôm qua nàng chẳng nói thích ta ? Đúng lúc ta cũng thích nàng, đương nhiên cưới nàng.”
“Ta nào nói thích ? ta lại kh biết chuyện này?” Lãnh Ninh mặt mày mơ hồ.
“Hôm qua lúc nàng nấu mì cho ta.” Giọng Kỳ Mặc nghe như mang theo một tia tủi thân.
Lãnh Ninh cảm th trên đầu vạn con ngựa cỏ bùn đang phi qua. Xong , tối qua mê trai mà gây họa , bây giờ xin lỗi còn kịp kh? Kỳ Mặc c.h.é.m nàng một đao kết liễu luôn kh, huhu, ai đó cứu nàng với.
Nàng đang bấu víu vào khung cửa suy nghĩ cách giải thích thì một bàn tay hơi lạnh đã đặt lên trán nàng. Nàng kinh hãi muốn lùi lại, Kỳ Mặc khẽ nói: “Đừng động!” Nàng dường như bị quỷ ám, thật sự đứng yên. Trái tim nàng cũng đập thình thịch ngày càng nh.
“Kh nóng, mặt vẫn còn đỏ?” Kỳ Mặc mặt nàng, l làm lạ.
Lãnh Ninh thầm nghĩ, ghé mặt gần đến thế, ta làm kh đỏ mặt cho được.
Lãnh Ninh gạt tay ra, đến trước bàn uống liên tục hai chén nước lạnh. Nhịp tim nàng mới dần chậm lại. Dù nàng thích ngắm khuôn mặt này của Kỳ Mặc, cho dù chút tì vết cũng thích, nhưng cũng chỉ là thích thôi, nàng vẫn là một lý trí, thân phận của ra nàng vẫn hiểu rõ.
Chờ cảm xúc bình ổn hơn một chút, nàng xoay nói với Kỳ Mặc: “ ngồi xuống, chúng ta nói chuyện.”
Kỳ Mặc nghe lời ngồi xuống, nàng, trong mắt mang theo sự dịu dàng. Giờ nàng mới nhận ra từ hôm qua đến giờ, ánh mắt nàng đều dịu dàng. Trước đây khác đều kh cảm xúc.
Lãnh Ninh kh tự nhiên ho nhẹ một tiếng, mở lời: “Kỳ Mặc, đang hiểu lầm ều gì kh?”
“Thế nào gọi là hiểu lầm?” Kỳ Mặc khẽ hỏi.
“ lại đột nhiên thích ta?”
“Kh đột nhiên, đã thích từ lâu , chỉ là lúc đó ta kh biết đó chính là cảm giác thích một .” Kỳ Mặc nàng kh chớp mắt nói.
Tim Lãnh Ninh lại “thình thịch thình thịch” đập lên. Dù tâm trí nàng đã là bà cô già, nhưng dưới ánh mắt dịu dàng như vậy mà nghe được lời thẳng t như thế, hỏi xem nữ nhân nào mà kh rung động?
Tuy rung động, Lãnh Ninh vẫn bình tĩnh nói với : “Kỳ Mặc, ta kh còn là cô gái nhỏ nữa, ta Tiểu Bảo, chúng ta là của hai thế giới...”
Kh đợi nàng nói xong, Kỳ Mặc đã ngắt lời: “Ta thích nàng, cũng thích Tiểu Bảo. Ta nhất định sẽ cưới nàng, chỉ là hiện tại vẫn chưa được, ta còn việc chưa hoàn thành. Chờ ta làm xong việc cần làm, ta sẽ trở về cưới nàng, sẽ kh rời nữa. Nàng kh cần nói gì hết, ta sẽ kh nghe. Ta chỉ biết nàng đã từng nói thích ta, vậy thì nàng kh được phép thích khác nữa. Nàng yên tâm, ta sẽ kh để nàng chờ quá lâu.”
Kỳ Mặc bỗng nhiên đưa tay ra ểm vào Lãnh Ninh một cái. Thân thể Lãnh Ninh cứng đờ, kh thể cử động được. Nàng trừng mắt Kỳ Mặc: “ làm gì thế? Ta kh động đậy được , mau giải huyệt cho ta.”
“Kh được, nàng kh ngoan ngoãn, cứ động đậy thì ta khó mà xoa bóp cho nàng.” Kỳ Mặc nhẹ nhàng nói xong, liền ôm nàng xoay đặt lên ghế nằm. Lãnh Ninh chỉ cảm th trời đất quay cuồng, nàng đã nằm sấp trên ghế .
Nàng căng thẳng kêu lên: “Kỳ Mặc, dừng tay lại, ta kh cần xoa bóp, mau thả ta ra, nghe rõ chưa, đồ hỗn đản!”
Kỳ Mặc mặc kệ nàng kêu la, như thể kh nghe th gì. nhẹ nhàng vén vạt áo nàng lên, vẻ mặt nghiêm túc đổ t.h.u.ố.c vào tay. Lãnh Ninh liếc th hành động của , vừa định kêu to.
Giọng Kỳ Mặc hờ hững truyền đến: “Nàng cứ kêu nữa , gọi mọi đến đây, ta kh ngại đâu.” Lãnh Ninh nghẹn một câu trong cổ họng, suýt chút nữa khiến nàng nghẹt thở. Chưa kịp thở dốc, eo nàng đã truyền đến một cảm giác nóng ấm, thật dễ chịu, cảm giác đau nhức trước đó lập tức biến mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.