Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 142:
Ánh mắt Kỳ Mặc tối sầm lại. Được , là do chính quá tham lam.
Sở dĩ Lãnh Ninh kh dám tự đưa Tiểu Bảo thuyền là vì nàng kh biết bơi. Nàng sợ nhỡ bất trắc gì sẽ phiền phức, bản thân nàng còn chẳng thể vùng vẫy nổi, Tiểu Bảo biết làm ? Giờ ở đây, nàng an tâm hơn nhiều.
Họa phường trôi ra giữa s. Những chiếc họa phường nhỏ này thường là nơi các c tử, tiểu thư ngồi, vì vậy bên trong được thiết kế như một tiểu hoa sảnh, bốn phía đều là rèm che. Gió nhẹ thổi qua, rèm bay lất phất, tr lãng mạn.
Lãnh Ninh ngồi bên trong uống trà ăn ểm tâm, Kỳ Mặc dẫn Tiểu Bảo chơi đùa ở đầu thuyền, thỉnh thoảng nghe th tiếng cười “khúc khích” của Tiểu Bảo. Tiểu Bảo dạn dĩ, lúc thì ghé sát mạn thuyền muốn xem thuyền chuyển động thế nào, lúc lại chạy đến chỗ chèo thuyền xem họ chèo ra .
Kỳ Mặc thực sự kiên nhẫn, theo thằng bé khắp nơi, ánh mắt đầy ý cười.
Chẳng m chốc, Tiểu Bảo đã mồ hôi nhễ nhại. Kỳ Mặc đưa thằng bé vào nghỉ ngơi, hai ngồi đối diện Lãnh Ninh, nàng rót cho mỗi một chén trà.
“Đa tạ nương thân.” Tiểu Bảo ngọt ngào nói.
“Đa tạ.” Kỳ Mặc cũng khẽ nói một tiếng.
“Con xem con này, mồ hôi nhễ nhại cả đầu, mau ngồi yên nghỉ ngơi một lát. Lát nữa quần áo thấm đẫm mồ hôi sẽ dễ bị cảm lạnh đ.” Lãnh Ninh lườm Tiểu Bảo nói.
Tiểu Bảo tinh nghịch lè lưỡi với Lãnh Ninh: “Con biết , nương thân.”
Tiểu Bảo vừa ngồi xuống là lại ăn uống, ểm tâm trái cây chất đống, nhưng hai Kỳ Mặc và Lãnh Ninh chẳng ăn được bao nhiêu, chỉ lo bóc vỏ, lau miệng cho thằng bé.
Đối với Tiểu Bảo, ăn no uống say , đương nhiên là tiếp tục chơi. Nhưng thằng bé vẫn ngoan ngoãn hỏi Lãnh Ninh: “Nương thân, con thể chơi với Mặc thúc thúc nữa kh ạ?”
“Ừm, , nhưng chú ý an toàn.” Lãnh Ninh dặn dò Tiểu Bảo.
“Vâng vâng, con sẽ cẩn thận.” Tiểu Bảo gật đầu như giã tỏi.
Kỳ Mặc cũng nói thêm một tiếng: “Vậy chúng ta ra ngoài trước.” đứng dậy dẫn Tiểu Bảo ra ngoài. cứ nghĩ Lãnh Ninh vẫn sẽ kh thèm để ý đến .
“Ừm, đa tạ đã vất vả.” Lãnh Ninh , mỉm cười nói một câu.
Kỳ Mặc khựng lại. Câu nói thản nhiên tựa như một dòng nước ấm thấm sâu vào trái tim Kỳ Mặc. khẽ rũ mắt, che sự mừng rỡ trong mắt .
Con thuyền chầm chậm xuôi dòng, đến một nơi khá thoáng đãng, nơi đây đã kh còn nhiều thuyền bè qua lại. Th thường, thuyền du ngoạn sẽ tập trung ở khu vực trung tâm s, Lãnh Ninh kh thích ồn ào nên đã bảo chủ thuyền tránh xa những nơi náo nhiệt.
Bờ s là một bãi cỏ rộng rãi, thỉnh thoảng vài đóa hoa nhỏ tươi tắn lay động trong gió. Lãnh Ninh bảo thuyền cập bến, Tiểu Bảo lập tức nhảy bổ đến bên cạnh nàng: “Nương thân, chúng ta lên bờ chơi một lát !”
Lãnh Ninh cũng ý đó. Ba cùng xuống thuyền, Tiểu Bảo một tay nắm Lãnh Ninh, một tay nắm Kỳ Mặc lên bờ, kh báo trước mà kéo họ cùng chạy. Lãnh Ninh vẫn luôn bận rộn kiếm ngân lượng, thời gian đưa thằng bé chơi thực sự ít ỏi. Vì vậy, hôm nay Lãnh Ninh thể đưa nó chơi, lại còn Mặc thúc thúc mà nó yêu thích cùng, thằng bé thực sự vui.
Lãnh Ninh bị kéo đến mức lảo đảo, suýt nữa ngã sấp. Kỳ Mặc bên cạnh nh tay lẹ mắt, kh để lộ dấu vết mà đỡ nàng một cái, nàng mới đứng vững lại được, nhưng chân nàng hình như bị trẹo một chút, hơi đau.
“Thỏ con, thỏ con, nương thân, kìa.” Tiểu gia hỏa này, hóa ra là th một con thỏ nhỏ nên vui mừng muốn chạy tới.
Nó bu tay hai ra, chạy đến chỗ cách con thỏ kh xa, bò sát xuống đất, cong cái m.ô.n.g nhỏ lại, từ từ bò về phía con thỏ nhỏ đằng trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-142.html.]
Kỳ Mặc chú ý th Lãnh Ninh vừa mới khẽ “suỵt” một tiếng, nhẹ giọng hỏi: “Nàng bị thương chỗ nào ?”
Lãnh Ninh nhấc chân thử một chút, cảm th vẫn ổn, chỉ hơi đau một chút, chắc là bị căng cơ . Nàng duỗi chân vung hai cái nói: “Kh , vung hai cái là khỏi thôi.”
“Nàng đừng cử động vội, để ta xem.” Kỳ Mặc kh yên tâm nói. Kh đợi Lãnh Ninh từ chối, đã ngồi xổm trước mặt nàng, nắm l chân nàng, ấn ấn vào vị trí mắt cá chân. Lãnh Ninh rụt chân lại, “Ây, đau!”
“Vậy mà nàng còn nói kh !” Kỳ Mặc trầm giọng nói.
Lãnh Ninh bĩu môi, thầm nghĩ, rõ ràng là do ngươi ấn làm ta đau!
Kỳ Mặc ngước mắt xung qu, phía trước một tảng đá lớn. thi triển chiêu bế kiểu c chúa, ôm Lãnh Ninh về phía đó. Lãnh Ninh chỉ kịp “Ây” một tiếng. Nàng đã được đặt ngồi trên tảng đá lớn.
Tiểu Bảo vẫn đang chuyên tâm bắt thỏ, kh rảnh để quan tâm hai phía sau đang làm gì.
“Ta thực sự kh , kh ảnh hưởng đến việc lại đâu. Vừa ngươi ấn vào chút đau là chuyện bình thường.” Lãnh Ninh ngăn kh cho Kỳ Mặc xem chân nàng.
Kỳ Mặc trực tiếp phớt lờ lời nàng, cởi giày tất của Lãnh Ninh ra, đặt chân nàng lên đầu gối , dùng lòng bàn tay bao bọc mắt cá chân nàng, nhẹ nhàng xoa bóp. rũ mắt nói: “Ta giúp nàng xoa bóp một lát sẽ nh khỏi thôi. Bây giờ kh kịp thời xử lý, đến ngày mai sẽ sưng lên đ.”
Kỳ Mặc xoa bóp chân cho nàng một cách tự nhiên, nhưng Lãnh Ninh lại chỉ muốn rút chân về. đối với nàng thực sự tốt đến mức kh thể nói nên lời. Hai ngày trước khi chưa biết rõ mọi chuyện, nàng còn thể thản nhiên chấp nhận, cảm th ánh mắt chỉ dành cho . Nhưng giờ đây, khi đã biết nguyên nhân lại hành động như vậy, Lãnh Ninh chỉ cảm th lòng nghẹn lại.
Sau khoảng thời gian bằng một nén nhang, Kỳ Mặc bảo nàng thử cử động lại xem . Nàng xoay m vòng, bàn chân quả nhiên kh còn cảm giác đau nhức như trước nữa. Nàng cười nói: “Đa tạ, thực sự kh đau nữa .” nàng nh chóng giày vào. Nàng đang định đứng dậy rời .
“Nàng vẫn còn hận ta ?” Giọng nói trầm thấp của Kỳ Mặc lọt vào tai Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh quay lại trước mặt: “Kh hận.” Giọng nói bình tĩnh, kh chút gợn sóng. Hẳn là kh hận , hiện tại nàng kh còn bất kỳ cảm xúc đau thương nào, vậy lẽ nguyên chủ đã bu bỏ. Đối với nàng mà nói, chuyện trước kia chẳng liên quan gì đến nàng, những hình ảnh nàng th cứ như đang xem kịch vậy, căn bản kh cảm giác gì, làm gì hận thù, chăng cũng chỉ là sự khó xử.
Kỳ Mặc đối tốt với nàng khiến nàng cảm th khó xử.
Kỳ Mặc ngẩng đầu nàng, trong mắt ánh lên sự vui mừng: “Nàng thực sự kh hận ta? Vậy nàng đồng ý gả cho ta ?”
Lãnh Ninh đôi mắt kh dễ dàng bộc lộ tình cảm của , bình tĩnh nói: “Ta kh hận ngươi, nhưng ta sẽ kh gả cho ngươi!”
Nụ cười trên khóe môi Kỳ Mặc trở nên cứng đờ: “Tại ?”
“Bởi vì ta kh thích ngươi.” Giọng Lãnh Ninh tỉnh táo. Nhưng trái tim nàng lại đau nhói một cách khó nhận ra.
“Ta sẽ kh gả cho một mà ta kh thích. Chuyện quá khứ cứ để nó qua . Ta kh cần ngươi chịu trách nhiệm, Tiểu Bảo là con trai ngươi, ta sẽ kh ngăn cản các ngươi nhận nhau. Ngươi muốn gặp nó lúc nào cũng thể đến thăm, nhưng giữa chúng ta kh thể nào.” Lãnh Ninh nói tiếp.
Biểu cảm trên khuôn mặt Kỳ Mặc từng tấc từng tấc rạn nứt, cuối cùng trở nên vô cảm như thường lệ. “Ta kh thích ngươi”, “Giữa chúng ta kh thể nào” m chữ này cứ lặp lặp lại trong đầu , đóng lại cánh cửa trái tim vừa được nàng mở ra, cho đến khi chìm vào bóng tối mịt mùng.
lạnh lùng mở lời: “Nếu ta muốn đem Tiểu Bảo thì ?”
“Được, ngươi g.i.ế.c ta thì thể mang nó .” Lãnh Ninh kh hề sợ hãi.
Ánh mắt Kỳ Mặc lộ ra vẻ châm chọc nhưng lại là sự đã được dự liệu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.