Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi

Chương 144:

Chương trước Chương sau

“Ai.” Vương Nguyên thở dài một hơi, ngồi xuống bên cạnh Mặc Lôi, lắc đầu nói: “Chắc c là do cái miệng chủ t.ử nhà ngươi quá vụng về, mới thành ra như vậy, đáng đời!”

“Vương c tử, ngươi th minh như vậy, giúp chủ t.ử nhà ta ! Những năm qua đã khổ sở quá nhiều .” Mặc Lôi nhíu mày nói.

“Chẳng ta đang nghĩ ! Ngươi còn đứng đây làm gì! là một đại nam nhân thì đâu? Lên lầu tr chừng tiểu chủ t.ử nhà ngươi !” Vương Nguyên đá nhẹ vào một cái.

“Ồ, vậy ta lên đây, ngươi nhất định nghĩ cho kỹ đó!” Mặc Lôi kh yên tâm dặn dò Vương Nguyên.

Kỳ Mặc ôm ba vò rượu ngồi trên mái nhà, trong đầu vụt hiện lên hình ảnh cùng Lãnh Ninh uống rượu, nhấm nháp cổ vịt ngày hôm qua. Đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời , nhưng nó chỉ thoáng qua, sẽ kh bao giờ lại nữa. chưa từng say bao giờ, nhưng giờ khắc này lại muốn say một phen. say , sẽ th được vẻ mặt nàng tươi cười xán lạn kh?

Chú thích: Cổ vịt ở đây là món ăn vặt được chế biến theo kiểu Tứ Xuyên, thường cay và đậm vị.

Rượu mạnh xuống bụng, lại cảm th đắng chát khắp khoang miệng. Cả đời Kỳ Mặc chưa từng làm ều gì hối hận, chỉ duy nhất chuyện đêm qua khiến tiếc nuối. Suốt cả kiếp này, tính toán mọi lòng đều kh sót một ly, nhưng với Lãnh Ninh, lại kh thể nào đoán được tâm tư của nàng.

Tên thầy bói kia nói kh sai, mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh đã định sẵn cô độc cả đời, tình thân, tình yêu, đều kh xứng được hưởng.

Ba vò rượu đã cạn, Kỳ Mặc kh những kh say mà ngược lại còn cảm th càng lúc càng tỉnh táo. cười khổ một tiếng, lẽ nào ngay cả chút nguyện vọng nhỏ nhoi này, lão Thiên gia cũng kh muốn thỏa mãn ta ? nằm ngửa ra, những ngôi trên trời, trong lòng thầm nghĩ, kh biết nàng đang ngắm kh?

Còn về phía Lãnh Ninh, nàng vừa về đến nhà đã thẳng vào phòng ngủ, ngay cả bữa tối cũng kh dùng. Ngủ một giấc thật ngon , ngủ dậy sẽ quên , cuộc đời vẫn tiếp diễn.

Trong nhà, ngoài An thúc biết nàng vì lại như thế, bốn còn lại đều ngơ ngác kh hiểu. Cô nương nhà họ đã bao giờ xảy ra tình trạng này đâu? Cửu Nhi định gõ cửa xem Lãnh Ninh bị bệnh kh, thì bị An thúc gọi lại: “Các ngươi cứ ăn phần , kh cần để tâm đến nàng. Nàng đang tâm trạng kh tốt, tự khắc sẽ th suốt ra ngoài dùng cơm.” Cửu Nhi đành thôi.

Lãnh Ninh cứ ngủ mê man như thế suốt một ngày một đêm, cho đến tối hôm sau, khi Kỳ Mặc đưa Tiểu Bảo về.

Kỳ Mặc vô cùng trân quý khoảng thời gian ở bên Tiểu Bảo, bởi vì chính cũng kh biết lần chia ly này, lần sau đợi đến khi nào mới thể gặp lại hài tử.

Tiểu Bảo ở bên cạnh đặc biệt ngoan ngoãn, Kỳ Mặc dạy hài t.ử viết chữ, Tiểu Bảo đều viết vô cùng nghiêm túc. Mặc dù Tiểu Bảo biết một số chữ, nhưng trước giờ chưa từng viết, Lãnh Ninh kh bắt hài t.ử viết, bản thân hài t.ử cũng chưa từng nghĩ đến việc đó.

Kỳ Mặc hỏi hài tử: “Con muốn viết chữ gì?”

Tiểu Bảo kh cần suy nghĩ đã mở lời: “Mặc thúc thúc, ta muốn viết hai chữ Phụ thân.”

Kỳ Mặc nghe xong mũi cay xè, nhưng vẫn kh hề thay đổi sắc mặt, tiếp tục hỏi: “Vì con lại muốn viết m chữ này?”

“Thật ra ta nhớ Phụ thân, nhưng ta kh biết là ai, Nương thân kh chịu nói cho ta biết. Giá như Mặc thúc thúc là Phụ thân của ta thì tốt biết m. Ta thích thúc thúc lắm, nếu thúc thúc là Phụ thân của ta, sẽ kh còn ai dám ức h.i.ế.p Nương thân nữa.” Tiểu Bảo chống cằm, giọng nói mềm mại nói.

Mắt Kỳ Mặc đỏ hoe, Tiểu Bảo hồi lâu kh nói nên lời.

Tiểu Bảo th tò mò hỏi: “Mặc thúc thúc, mắt thúc lại đỏ ? Thúc cũng nhớ Phụ thân ?”

Kỳ Mặc hít sâu một hơi. Thôi, bây giờ còn chưa lúc, những hiểm nguy tiềm ẩn còn chưa biết bao nhiêu, hãy chờ đợi !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-144.html.]

, thúc thúc cũng nhớ Phụ thân . Nào, chúng ta viết chữ thôi.” Kỳ Mặc xoa đầu Tiểu Bảo.

Hai cha con đã ở trong phòng cả buổi chiều, viết chữ, vẽ tr, chơi cờ. Tiểu Bảo kiên nhẫn, kh hề kêu chán chút nào.

Đến khi dùng bữa tối xong, Kỳ Mặc mới đưa hài t.ử về. kh thể nán lại thêm được nữa, Mặc Phong đã thúc giục vài lần . Kỳ Mặc đưa Tiểu Bảo cưỡi ngựa, khiến hài t.ử vui mừng khôn xiết, trên đường về nhà, hài t.ử reo hò kh ngớt.

Vừa đến tiểu viện của Lãnh Ninh, Cửu Nhi nói với rằng Lãnh Ninh đang ngủ. nghĩ đây là cái cớ nàng kh muốn gặp , tự giễu cười một tiếng, chút thất vọng quay . , gặp nhau thì thể nói gì chứ? Chi bằng kh gặp.

Ở cổng sân viện, An thúc từ bên ngoài vào, “ trẻ tuổi, làm việc chớ nên vội vã, trì hoãn một chút cũng kh ều tệ hại. Khi chưa thực lực tuyệt đối, cho dù đạt được thứ muốn, ngươi chắc nắm được phần bảo vệ được nó kh? Hãy suy nghĩ cho kỹ ! Con đường phía trước còn dài lắm!” An thúc vỗ vai , ý vị thâm trường nói.

“Đa tạ An thúc đã chỉ dạy, vãn bối đã ghi nhớ.” Nghe xong lời của An thúc, Kỳ Mặc cảm th như được vén mây mù th ánh trăng rằm, sáng tỏ th suốt. , con đường phía trước còn dài lắm! Ta hà tất cố chấp lúc này, chưa đến cuối cùng làm thể từ bỏ! Huống hồ, với thân phận của ta bây giờ, ngoài việc mang đến nguy hiểm, ta còn thể trao tặng gì cho Mẫu t.ử bọn họ đây?

Kỳ Mặc quay đầu cánh cửa phòng Lãnh Ninh đang đóng chặt, vẻ thất vọng trong mắt quét sạch. nói với Tiểu Bảo bên cạnh: “Tiểu Bảo, con là một tiểu nam t.ử hán, con chăm sóc tốt cho Nương thân. Nếu con để Nương thân buồn lòng, lúc ta quay lại sẽ đ.á.n.h vào m.ô.n.g con đ, biết chưa?”

“Dạ, ta biết , ta sẽ chăm sóc Nương thân thật tốt, thúc thúc cứ yên tâm!” Tiểu Bảo dùng sức gật đầu.

Kỳ Mặc ôm Tiểu Bảo thật chặt một cái, đứng dậy rời kh hề ngoảnh đầu lại.

Thật ra Lãnh Ninh trong phòng đã tỉnh từ lâu , những lời Kỳ Mặc nói với Tiểu Bảo, nàng đều nghe rõ ràng từng chữ.

Cứ như vậy ! Mỗi đều con đường riêng để bước, nói kh chừng kh bao lâu nữa mọi sẽ quên thôi.

“Nương thân, ta vào đây.” Tiểu Bảo gọi bên ngoài, còn chưa đợi Lãnh Ninh đồng ý, cánh cửa đã bị hài t.ử đẩy ra.

“Nương thân, Nương thân, mau này.” Tiểu Bảo ôm một gói nhỏ trèo lên giường Lãnh Ninh. Hài t.ử như hiến vật quý, mở gói đồ trong tay ra, đổ hết mọi thứ bên trong ra ngoài.

Lãnh Ninh dở khóc dở cười: “Tiểu Bảo, con l những thứ này từ đâu ra vậy?”

“Đây đều là Mặc thúc thúc cho ta.” Tiểu Bảo vui vẻ nói.

“Đây là chữ và hình Mặc thúc thúc dạy ta viết, dạy ta vẽ.” Hài t.ử cầm m tờ gi đưa cho Lãnh Ninh. Nàng mở ra xem, một tờ gi viết hai chữ Phụ thân và Mẫu thân, nét chữ hơi nguệch ngoạc, là của Tiểu Bảo viết. Tờ kia là một bức tr, trên tr vẽ ba tí hon.

Tiểu Bảo cầm bức tr khoe khoang: “Nương thân, xem, đây là ta vẽ đ, đây là Nương thân, đây là Tiểu Bảo, còn đây là Mặc thúc thúc.”

Lãnh Ninh cố nén cơn cay xè sống mũi, hỏi Tiểu Bảo: “Vì con lại vẽ Mặc thúc thúc?”

Tiểu Bảo cúi đầu nói: “Ban đầu ta muốn vẽ Phụ thân, nhưng ta kh biết Phụ thân tr như thế nào. Ta thích Mặc thúc thúc, nên để thúc tạm thời thay thế Phụ thân.”

Lãnh Ninh nén giọt nước mắt sắp rơi xuống, nói với Tiểu Bảo: “Vậy con cất giữ cẩn thận, đừng làm hỏng.”

“Vâng, ta sẽ làm thế. Nương thân, xem, đây là con d.a.o Mặc thúc thúc tặng ta để phòng thân, trên đó tên của ta đ, do Mặc thúc thúc tự tay khắc.” Tiểu Bảo cầm một chiếc chủy thủ nhỏ n màu đen đưa cho Lãnh Ninh xem.

Lãnh Ninh nhận l, đây là một chiếc chủy thủ tinh xảo, toàn thân màu đen. Đừng th nó nhỏ bé, cầm trên tay lại vô cùng nặng trịch. Trên vỏ d.a.o ngoài một họa tiết giống như cành cây ra, kh bất kỳ trang trí nào khác. Lãnh Ninh vừa đã biết đây kh là một chiếc chủy thủ bình thường. Nàng rút lưỡi d.a.o ra, dưới chuôi kiếm, cách khoảng một tấc, khắc hai chữ “Gia Nhiên”.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...