Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 165:
Kỳ Mặc trầm mặc một lúc nói: “Cũng chỉ thể làm vậy thôi, cố gắng trong vòng mười ngày tới Đỉnh Thành.”
Quãng đường sau đó rõ ràng nh hơn nhiều, Cảnh Vương Phi ngủ yên, mọi cũng thoải mái hơn nhiều. Chuyến cứ thế bình yên trôi qua.
Gần đến Ngu Thành, vì trời mưa nên hành trình bị trì hoãn, tối hôm đó cả đoàn đành nghỉ lại ngoài trời. Bình thường, Kỳ Mặc luôn cố gắng sắp xếp nghỉ ngơi trong khách ếm, dù thân thể già cũng kh chịu được mệt mỏi.
Trong rừng cây nhỏ, bốn chiếc xe ngựa im lặng đậu lại, bên cạnh dựng thêm hai chiếc lều. Mọi đã nghỉ, bốn hộ vệ đang tuần tra. Một ôm cánh tay, xoa xoa nhỏ giọng nói với đồng đội: “Đêm đầu đ này quả là lạnh thấu xương! Ngươi c chừng, ta thêm củi vào lửa.”
vài đống lửa lớn qu xe ngựa, một là để phòng thú dữ, hai là để khu vực xung qu ấm áp hơn, tránh để mọi ngủ trong xe ngựa bị nhiễm lạnh. Tám thị vệ được chia thành hai nhóm c gác. Kỳ Mặc cũng nghỉ ngơi trong lều, lều được dựng ngay bên cạnh xe ngựa của Cảnh Vương Phi. Còn Mặc Phong và Mặc Vũ thì tìm một gốc cây nằm xuống.
Giữa c ba, bóng đen chợt lóe qua rừng, “vù vù vù”, chớp mắt mười bóng đen đã hạ xuống bìa rừng. Mặc Phong và tùy tùng ngủ cảnh giác, chỉ một tiếng động nhẹ cũng khiến họ cảm nhận được nguy hiểm. Ngay khi các bóng đen hạ xuống, hai đã xuất hiện tại khoảng đất trống trước xe ngựa.
“Kẻ nào?” Mặc Phong lạnh lùng hỏi trước mặt.
Cùng lúc Mặc Phong hỏi, các hộ vệ theo đã khẩn trương cảnh giới, bao vây các xe ngựa. Vương Nguyên từ trong xe ngựa bay ra, khuôn mặt đầy vẻ cáu kỉnh vì bị đ.á.n.h thức: “Kẻ nào kh mắt dám qu rầy đây ngủ?”
Vân Tam chỉ vén rèm xe liếc một cái, kh ra.
Hắc y nhân đối diện kh trả lời lời Mặc Phong, chỉ nói nhỏ: “Chủ t.ử lệnh, kh để lại một ai. G.i.ế.c!” Trong khoảnh khắc, một luồng sát khí mạnh mẽ ập tới.
Ảnh vệ ẩn trong bóng tối xuất hiện kh một tiếng động, chặn đứng các hắc y nhân đang lao tới. Vài hiệp giao chiến, các hắc y nhân đã cảm nhận được thực lực của đối phương. Ảnh vệ đều là của chính Kỳ Mặc, th thường đều sức mạnh l một địch năm, huống hồ còn Mặc Phong và những khác. Kh đầy một nén nhang, các hắc y nhân đã tổn thất vài . Kẻ cầm đầu th tình thế bất lợi, hô lên một tiếng: “Rút!”
Mặc Phong và đồng bọn há để chúng muốn đến thì đến, muốn thì . Họ vây chặt những còn lại. Phía sau, Kỳ Mặc kh biết từ lúc nào đã đứng trước xe ngựa, giọng nói lạnh lùng truyền đến: “Bắt sống.”
“Vâng, Chủ tử.” Mặc Phong đáp.
Trừ tên thủ lĩnh ra, thân thủ của những khác vốn đã kh đối thủ của Ảnh vệ, huống hồ Vương Nguyên còn ghét bỏ chúng làm phiền giấc ngủ của nên ra tay kh hề nương tình. Vài tên hắc y nhân liên tục bại trận, tất cả đều bị thương ngã xuống đất. Vương Nguyên tặc lưỡi: “Haizzz, chán thật, đúng là kh chịu nổi một đòn.”
Tên thủ lĩnh bị Mặc Phong quấn l, c phu hai bất phân tg bại, nhưng việc đồng đội lần lượt nằm xuống làm phân tâm, bị Mặc Phong đ.â.m kiếm trúng vai, cũng bị bắt sống.
Tên thủ lĩnh hắc y nhân th kh còn đường trốn thoát, nhân lúc hộ vệ đè l dây thừng trói lại, c.ắ.n vỡ viên t.h.u.ố.c độc giấu trong răng mà tự sát. Những bị bắt còn lại cũng làm theo, trong chốc lát, tất cả đều thổ ra m.á.u đen ngã xuống đất.
Mặc Phong sững sờ một thoáng, vội vàng chạy lên kiểm tra, tất cả mọi đã tắt thở.
“Chủ tử, thuộc hạ đã sơ suất, tất cả đều là t.ử sĩ, t.h.u.ố.c độc giấu trong răng.” Mặc Phong quay lại cúi đầu nhận tội trước mặt Kỳ Mặc.
“Xem xem đặc ểm gì kh.” Kỳ Mặc nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-165.html.]
“Chủ tử, bọn chúng chắc là t.ử sĩ của phủ Ngô Thái Úy. Lần trước thuộc hạ ều tra nhà bọn họ đã th qua.” Mặc Vũ giật tấm khăn che mặt của tên thủ lĩnh xuống, th một dấu ấn sau gáy liền nói.
“Ngô Thái Úy? Hừm, muốn báo thù cho cháu gái ?” Kỳ Mặc cười lạnh một tiếng.
“Dọn dẹp , mang thủ cấp này đến phủ Ngô Thái Úy, cứ nói là bổn thế t.ử hoàn trả đại lễ cho .” Kỳ Mặc lạnh lùng nói.
“Vâng.” Mặc Phong lĩnh mệnh rời .
Bà mụ trong xe ngựa của Cảnh Vương Phi nghe th tiếng động bên ngoài liền nhẹ nhàng vén rèm ra. Kỳ Mặc khẽ nói với nàng ta: “Kh , các ngươi cứ yên tâm ngủ.”
“Vâng, Thế Tử.” Bà mụ yên tâm quay lại xe ngựa.
Vương Nguyên th kh chuyện gì liền ngáp một cái quay về xe ngựa của . Khi ngang qua xe ngựa của Vân Tam, cố ý gõ một cái nói: “Lười c.h.ế.t được, kh biết ra ngoài giúp một tay !”
“Đây kh là cho ngươi cơ hội hoạt động gân cốt ! Đừng ồn, Tiểu Yến Nhi đang ngủ .” Giọng cảnh cáo nhẹ nhàng của Vân Tam truyền ra từ trong xe ngựa.
bên ngoài lặng lẽ dọn dẹp hiện trường. Mặc Phong phái hai đêm hôm mang một chiếc hộp lớn trở về kinh thành, và dặn dò tận tay giao cho Ngô Thái Úy.
Tốc độ của đoàn tuy nh hơn trước nhiều, nhưng mười ngày cũng chỉ vừa vặn đến được Ngu Thành, vẫn còn cần ba ngày nữa mới đến Đỉnh Thành. Dù cũng sắp tới nơi .
Tiểu Yến Nhi cũng ngồi xe ngựa suốt, nàng bị xóc đến xây xẩm mặt mày. Nếu là bình thường nàng thà cưỡi ngựa chứ kh chịu ngồi xe ngựa, nhưng trời lạnh, Vân Tam kh nỡ để nàng ở ngoài gió lạnh, bản thân cũng ngồi xe ngựa với nàng. Vân Tam ngồi cùng, dù bị xóc đến chóng mặt, Tiểu Yến Nhi cũng kh chịu ra ngoài cưỡi ngựa nữa.
Vương Nguyên một chiếc xe ngựa riêng, thích thì ngồi, kh thì cưỡi ngựa.
Đến Ngu Thành, mọi nghỉ ngơi tắm rửa t.ử tế một phen. Vương Nguyên liền rủ mọi cùng ra ngoài dạo một chút. Chạy trên đường quá lâu nên ai n đều bức bối. Kỳ Mặc kh muốn ra ngoài, cũng bị Vương Nguyên kéo .
Ngu Thành nhỏ hơn Đỉnh Thành một chút, cũng kh náo nhiệt bằng. M dạo trên phố, được một lúc thì tách ra. Tiểu Yến Nhi và Vân Tam, đôi tân hôn phu thê này, cứ quấn quýt l nhau. Vương Nguyên kh nổi, nói thẳng là chướng mắt, đuổi họ ra chỗ khác.
Bình thường tr Vân Tam vẻ th tâm quả dục, kh ngờ vừa mới thành thân lại cưng chiều vợ đến mức này. Chỉ cần Tiểu Yến Nhi thích, đều mua hết cho nàng, còn tự theo xách đồ. Tiểu Yến Nhi cười ngây ngô, tr như đang chìm trong mật ngọt.
Vương Nguyên đuổi họ quay sang Kỳ Mặc và Mặc Phong. Giờ chỉ còn lại ba đàn to lớn, cảm giác lại càng thêm gượng gạo. Kỳ Mặc kh để ý đến , thẳng đến một quầy bán đồ chơi nhỏ, mua một đống đồ chơi nhỏ chuẩn bị cho Tiểu Bảo.
Vương Nguyên buồn chán, chỗ này chỗ kia. Đột nhiên, như phát ên lao về một hướng. Mặc Phong quay đầu lại thì bóng đã biến mất. Y lẩm bẩm: “Vương c t.ử này làm lại như bị ên thế nhỉ.”
Bóng phía trước vụt qua biến mất, Vương Nguyên đuổi theo vẫn kh kịp. ên cuồng luồn lách qua các con hẻm, lớn tiếng gọi: “Ngọc Nương... Ngọc Nương...”
Ở cửa sau của một viện tử, một cô gái mặt đầy nước mắt bụm miệng, kh cho phát ra tiếng động nào.
Vương Nguyên vẫn kh ngừng gọi. Rõ ràng lúc nãy đã th Ngọc Nương, thoáng chốc nàng đã biến mất? kh thể lầm được, hơn nữa Ngọc Nương chắc c cũng đã th . Vương Nguyên thất hồn lạc phách đến đầu hẻm, dựa vào tường kh chút sức lực. Ngọc Nương đang trốn tránh ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.