Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi

Chương 172:

Chương trước Chương sau

Kỳ Mặc chẳng nói chẳng rằng, lập tức bước vào con đường mòn. Đây là lối do Lãnh Ninh và Vương Tiểu Trụ dùng lưỡi hái phát quang mà thành. Đi khoảng ba bốn dặm, phía trước kh còn đường nữa, nhưng cỏ phía bên lại dấu vết bị giẫm đạp. Ba men theo hướng cỏ rạp xuống tiếp tục tiến lên, thêm khoảng ba bốn dặm nữa thì đến một khu vực bằng phẳng và thoáng đãng hơn.

Kỳ Mặc bỗng nhiên dừng bước. Trần Sinh th đứng im kh động đậy, vội vàng hỏi: “ vậy, Chủ tử?”

Kỳ Mặc đôi mắt quét khắp bốn phía, trầm giọng nói: “ mùi m.á.u t.”

Hai phía sau căng thẳng toàn thân, mùi m.á.u t ư? Chẳng lẽ là Lãnh nương t.ử và Vương Tiểu Trụ đã gặp chuyện?

Kỳ Mặc nhét bó đuốc vào tay Trần Sinh, từ từ tiến lên. Là một luyện võ, vẫn thể rõ mà kh cần đuốc, hơn nữa trong đêm tối, cảm quan sẽ càng thêm chuẩn xác. rõ ràng cảm nhận được một hơi thở yếu ớt gần đây.

M lại thêm chừng trăm thước thì phát hiện ra Vương Tiểu Trụ nằm dưới gốc cây lớn.

"Tiểu Trụ?" Vương Đại Ca và Trần Sinh vội vàng chạy tới, sốt ruột bế Vương Tiểu Trụ lên. Y phục trên Vương Tiểu Trụ đã bị rách tả tơi, mặt mũi tay chân khắp nơi đều là vết thương. Vương Đại Ca run rẩy đưa tay đặt dưới mũi y thăm dò: "May quá, may quá, còn thở..." Cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ Mặc kiểm tra xung qu một lượt nhưng kh tìm th bóng dáng Lãnh Ninh. cũng tiến đến bên cạnh Vương Tiểu Trụ, bảo hai kia đỡ Vương Tiểu Trụ đang hôn mê dậy, vỗ một chưởng vào lưng y. Vương Tiểu Trụ "khụ khụ" hai tiếng, tỉnh lại.

“Tiểu Trụ, Tiểu Trụ.” Vương Đại Ca sốt ruột gọi y, “Tiểu Trụ, ngươi kh? Lãnh nương t.ử đâu ?”

Vương Tiểu Trụ muốn nói, nhưng miệng y há m lần vẫn kh thốt nên lời. Y muốn giơ tay nhưng cũng kh nhấc nổi, đành quay đầu về hướng đường xuống núi, ánh mắt đầy sốt ruột con đường đó.

Kỳ Mặc là đầu tiên hiểu được ý y, lập tức phóng thân về phía con đường mòn lên núi. Trần Sinh dặn Vương Đại Ca một câu: “Ngươi chăm sóc Tiểu Trụ.” cũng chạy theo.

Kỳ Mặc dùng tốc độ nh nhất phi lên trên. Chưa được bao xa, đã th một chiếc giỏ đeo lưng treo lủng lẳng trên cành cây bên cạnh, nhưng lại kh th đâu. Lòng trầm xuống, vội vã tìm kiếm xung qu, lo lắng gọi: “Ninh nhi... Ninh nhi...”

Hai tên Ảnh Vệ vẫn luôn theo cũng tự động hiện thân, tản ra tìm kiếm. Trần Sinh vừa leo lên nửa đường, nghe tiếng Kỳ Mặc gọi đã biết chuyện kh lành, cũng sốt ruột gọi lớn: “Cô nương... Cô nương...”

Kỳ Mặc trượt xuống dọc theo cành cây treo giỏ. Cỏ ở khu vực này đều dấu vết bị đè ép, khả năng đã xuống từ hướng này. Ba chủ tớ liền tiến hành tìm kiếm cặn kẽ khắp khu vực.

Hai Ảnh Vệ tìm kiếm một vòng qu đó quay lại bên cạnh Kỳ Mặc: “Chủ tử, xung qu đây kh ai.”

Toàn thân Kỳ Mặc lúc này tỏa ra hơi lạnh: “Tìm nữa!”

“Vâng.” Ảnh Vệ tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm.

Kỳ Mặc đến ểm thấp nhất của khu vực vừa trượt xuống, đó là một mô đất nhỏ lồi ra, rộng bằng một cái sân, bên trên vài tảng đá lởm chởm. Đi xa hơn nữa chính là vách đá dựng đứng. quan sát xung qu, theo lý mà nói, nếu Ninh nhi từ trên đó lăn xuống thì chỉ thể dừng lại ở đây, vì nhiều đá c nên kh thể lăn xuống tiếp được. Nhưng tại lại kh th đâu?

hơi hoảng loạn đến mép vách đá. Chẳng lẽ... nàng thật sự đã rơi xuống? Kh thể nào, kh thể nào... tự an ủi , nhưng tay lại kh ngừng run rẩy. lẩm bẩm: “Ninh nhi, rốt cuộc nàng đang ở đâu?”

lại tìm qu gần đó một lần nữa. Hai Ảnh Vệ đã tìm kiếm khắp khu vực rộng một dặm vu, khi quay lại bên cạnh Kỳ Mặc, một đã phát hiện ra một mảnh vải nhỏ từ y phục trên cây gần đó. Y giật nó xuống đưa cho Kỳ Mặc: “Chủ tử, xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-172.html.]

Kỳ Mặc đón l mảnh vải, đau đớn đến nghẹt thở. Đây là vải trên y phục của nàng ư? Nếu đúng vậy, nàng đã từng ở đây, nhưng giờ lại kh th bóng dáng, khả năng duy nhất chính là nàng đã thực sự rơi xuống!

Lúc này Trần Sinh cũng đã bò xuống. dùng bó đuốc soi vào, kinh ngạc nhận ra đây là một vách đá? sốt ruột Kỳ Mặc: “Kỳ c tử, chẳng lẽ, cô nương nàng...”

Kỳ Mặc đưa mảnh vải nhỏ trong tay cho Trần Sinh, giọng khàn đặc hỏi: “Hôm nay nàng mặc thứ này ?”

Trần Sinh nhận l, dưới ánh lửa hoảng hốt đáp: “Đúng vậy, hôm nay cô nương quả thực mặc một bộ y phục vải thô màu x.”

Trần Sinh kh dám tưởng tượng, chẳng lẽ cô nương của đã rơi xuống vách đá? Chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất, kh thể nào, kh thể nào... kh kìm được mà bật khóc nức nở.

Lúc này Kỳ Mặc đứng dậy, từng chữ từng chữ nói với Trần Sinh: “Nàng là sợ c.h.ế.t đến vậy, sẽ kh dễ dàng c.h.ế.t đâu. Ngươi cùng Vương Đại Ca hãy đưa và đồ đạc xuống núi trước, làm tốt việc cần làm, ta sẽ mang nàng về.”

Trần Sinh lau nước mắt, đứng dậy: “Nhưng mà... nhưng mà...”

Kỳ Mặc ném cho hai chữ: “Mau !” bản thân tiến về phía mép vực.

đến bên cạnh Ảnh Vệ, rút th kiếm trên một ra, bước chân kh hề dừng lại. Ảnh Vệ bước lên một bước: “Chủ tử...” Ảnh Vệ biết ý đồ của chủ nhân, nhưng vách đá này hoàn toàn kh th đáy, cứ thế mà xuống quá nguy hiểm.

“Đợi ở trên.” Giọng nói băng giá.

Ảnh Vệ dừng bước: “Vâng.” Y biết chuyện Chủ t.ử muốn làm kh ai thể ngăn cản được.

Kỳ c t.ử định xuống vách đá ư? Trần Sinh hành động của Kỳ Mặc mà kinh hãi. Xuống bằng cách nào đây? Chẳng lẽ Kỳ c t.ử kh cần mạng nữa ?

Ảnh Vệ Trần Sinh nói: “Ngươi trở về lẳng lặng đến Vạn Phúc Lâu th báo cho Mặc Phong.”

Trần Sinh l lại tinh thần: “Ồ, được.” gật đầu quay về đường cũ, mang theo chiếc giỏ treo trên cây để tìm Vương Đại Ca.

Kỳ Mặc vách đá sâu hun hút kh th đáy, hít sâu một hơi, phóng nhảy xuống, chỉ nghe th một chuỗi dài tiếng kiếm sắc cào lên vách đá “xẹt xẹt xẹt”.

Hai Ảnh Vệ đứng trên bờ vực xuống cũng toát mồ hôi hộ Chủ t.ử . Làm như vậy quá mạo hiểm. Nói thật, bọn họ th nếu Lãnh cô nương thực sự rơi xuống đây thì lành ít dữ nhiều, nhưng Chủ t.ử kh muốn tin, bọn họ cũng kh dám hé răng.

Kỳ Mặc dùng kiếm đục vào vách núi, từ từ xuống. thở hổn hển lớp sương mù dày đặc bên dưới vách đá, tầm chưa đến năm trượng. Lúc này chỉ một ý niệm: sống th , c.h.ế.t th xác. Hơn nữa, cảm th Lãnh Ninh tuyệt đối kh dễ dàng bỏ mạng, tin nàng nhất định sẽ chờ đến cứu.

Lãnh Ninh từ từ tỉnh lại khi trời sắp sáng, nhưng cảnh tượng mà nàng th khi vừa tỉnh giấc khiến nàng thà rằng đừng tỉnh lại còn hơn.

Ôi trời, đây là tình cảnh gì vậy? Nàng cảm th đang lơ lửng trong kh trung, kh chạm đất kh chạm trời, cứ đung đưa qua lại. Đây là mơ ư? Nàng lập tức nhắm mắt lại, tự nhủ: Ngủ , ngủ , tỉnh lại là sẽ chạm đất thôi.

Nàng nhắm mắt một lúc mới nhớ ra hình như kh đang ngủ. Chẳng nàng và Vương Tiểu Trụ hái vỏ tùng , nàng dẫm hụt chân từ trên núi lăn xuống ư? Chẳng lẽ ta đã c.h.ế.t ? Nên mới trôi nổi giữa kh trung?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...