Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 190:
Kỳ Mặc dùng bữa sáng xong thì rời .
An thúc dùng bữa xong liền đến phòng Cảnh Vương Phi bắt mạch cho nàng. Mặc dù Cảnh Vương Phi m ngày nay kh tái phát bệnh, nhưng vẫn đến thăm vài lần mỗi ngày để quan sát tình hình. Lãnh Ninh dùng bữa xong cũng cùng Tiểu Bảo thăm một chút.
Liên ma ma th mẫu t.ử họ thì lễ phép hành lễ, nụ cười trên mặt vừa , tr khá chân thành, khiến Lãnh Ninh th thoải mái hơn.
Còn bà ma ma tên Bình ma ma đã gặp trước đây thì thái độ hôm nay còn tệ hơn cả lần trước, ngay cả phép tắc cơ bản cũng kh , trực tiếp xem thường mẫu t.ử Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh thực sự cười nhạt. này l đâu ra sự tự tin mà giở thái độ, thật là kh hiểu rõ tình hình. Chẳng lẽ kh biết đạo lý " ở dưới mái hiên, kh thể kh cúi đầu" ?
Lãnh Ninh kh để ai muốn làm càn trên đầu cũng được. Nàng ta tốt nhất nên an phận mà ở yên đó. Nếu chọc giận ta, mặc kệ chủ t.ử ngươi là ai, ta vẫn tống ngươi ra ngoài như thường.
Chờ đến khi m họ ra, Bình ma ma kéo Liên ma ma lại nói: "Ngươi biết ta vừa th gì kh?"
Liên ma ma dọn dẹp bát đũa xong, liếc nàng ta nói: " th gì?"
"Ta vừa bưng cơm tới thì th Thế t.ử nắm tay nàng ta vào đình viện, Thế t.ử còn cười với nàng ta nữa. Ta biết ngay nữ nhân này kh đơn giản, chắc c là dùng mưu kế mê hoặc Thế tử. Bằng kh, Thế t.ử lại để mắt đến nàng ta chứ, một đàn bà nhà n còn mang theo hài tử, nàng ta cũng kh tự soi gương xem, Thế t.ử là nàng ta thể mơ tưởng ?" Bình ma ma nói một tràng dài hơi, cứ như thể con trai tìm được một vợ kh vừa ý vậy.
Liên ma ma thở dài một hơi, Bình ma ma đang tức giận nói: " ngươi lại kh chịu nghe lời chứ? Chuyện của Thế tử, ngươi đừng nên can thiệp. Tính cách Thế t.ử ngươi lại kh biết , chuyện kh muốn, ai thể cưỡng cầu được ?"
"Tính Thế t.ử dù lạnh lùng đến đâu cũng là một nam nhân. Từ xưa hùng khó qua ải mỹ nhân. Giờ Vương phi kh quản được việc, chúng ta kh giúp tr chừng một chút, Thế t.ử bị tiện phụ thôn quê này dụ dỗ đưa vào Vương phủ, đợi Vương phi khỏe lại, chẳng sẽ tức c.h.ế.t !" Bình ma ma tỏ vẻ như là lý lẽ.
Liên ma ma quay đầu vị Vương phi ngây ngốc, thở dài. Haiz, Vương phi cứ như vậy cũng kh hẳn là tệ, kh nhớ gì cả, ít ra kh cần ngày ngày chịu sự giày vò. Bà đã ở bên Vương phi bao nhiêu năm, tận mắt chứng kiến bao đau khổ của nàng . Đau ở thân con, nhưng thống khổ lại ở lòng mẹ. Khi còn tỉnh táo, Vương phi đã nhiều lần muốn tự tử, nhưng nếu nàng ra , Mặc nhi của nàng trên cõi đời này sẽ thực sự cô độc. Mà mỗi khi cơn ên phát tác, nàng căn bản kh thể khống chế bản thân.
Liên ma ma lần nữa thận trọng nói với Bình ma ma: "Ngươi tốt nhất nên nhận rõ thân phận của . Bất luận Thế t.ử tìm như thế nào, ngươi cũng kh quyền can thiệp. Cơn thịnh nộ của Thế t.ử kh là thứ ngươi thể chịu đựng được, ngươi nên suy nghĩ cho kỹ !"
Bình ma ma hừ một tiếng: "Ngươi đừng lo cho ta, ta biết nên làm gì."
Lãnh Ninh theo An thúc ra ngoài bảo Tiểu Bảo tự chơi. Nàng theo sau An thúc hỏi: "An thúc, m ngày nay phu nhân tr trạng thái vẫn ổn chứ? đang chờ nàng phát bệnh ?"
An thúc lắc đầu: "Kh cần. Ta đã tìm được phương pháp . Đợi lát nữa thằng nhóc kia quay lại, ta hỏi ý kiến nó, nếu nó đồng ý thì thể bắt đầu."
"Thật hay giả vậy? Ta th m ngày nay chẳng làm gì cả?" Lãnh Ninh nói với vẻ kh tin.
An thúc râu tóc dựng ngược trừng mắt nàng: "Ngươi là đại phu hay ta là đại phu? Nếu cái gì ngươi cũng ra được, thì cần ta làm gì?"
Lãnh Ninh cười hì hì ôm l cánh tay An thúc: "Ôi ôi, đừng giận mà. Chính vì kh biết nên mới hỏi thôi. là thần y, tiểu nữ t.ử đây chẳng đang chờ giải đáp thắc mắc ? Mau nói ! Mau nói !"
"Hừ." An thúc hừ một tiếng, mí mắt cũng kh thèm nâng lên, ngồi xuống trong đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-190.html.]
Lãnh Ninh th vậy, liền gọi vào nhà bếp: "Cửu Nhi, bưng giúp ta một đĩa bánh củ cải ra đây, pha thêm một ấm Lục An Qua Phiến mà An thúc thích, nh lên nhé!"
Nói xong, nàng lại cười toe toét An thúc: "An thúc, bánh củ cải kèm Lục An Qua Phiến, còn hài lòng kh ạ?"
"Khụ khụ." An thúc bắt chéo chân khẽ ho hai tiếng: "Tạm chấp nhận vậy!"
Lãnh Ninh chỉ dám khinh bỉ An thúc trong lòng, ngoài mặt vẫn cười rạng rỡ.
An thúc mở lời: "Chứng ên dại như của nàng là vô phương cứu chữa. Ta đã luôn suy tính một phương pháp, kh bằng phản lại lẽ thường, tẩy tất cả ký ức trong đầu nàng , khiến nàng quên hết mọi chuyện trước kia. Chỉ là, trí tuệ của nàng cũng sẽ trở nên ngây thơ như hài tử. ều ta chưa từng thực hiện bao giờ, nên chút rủi ro."
"Nghĩa là khiến nàng mất trí nhớ? Chuyện này thật sự thể làm được ?" Lãnh Ninh kinh ngạc hỏi.
"Đương nhiên ." An thúc liếc xéo nàng một cái bằng ánh mắt như thể đồ ngốc. Nghĩ đến đường đường là Thần y của Y Độc Cốc, ai dám dùng ánh mắt nghi ngờ như vậy ? Thật khiến ta tức c.h.ế.t mà.
"Dùng phương pháp nào thể xóa bỏ ký ức của nàng ?" Lãnh Ninh hứng thú.
An thúc cười hì hì, phất tay một cái. Lãnh Ninh bỗng nhiên kh thể cử động được nữa. Nàng cảm th vật gì đó đang lắc lư trên đỉnh đầu. Mắt nàng liếc lên, ôi nương ơi, hình như là một cây kim đang cắm trên trán nàng!
"An thúc, gài bẫy ta... Ta sai , ta sai , đại nhân đại lượng tha cho ta !" Lãnh Ninh muốn khóc. Một cây kim dài như thế cắm trên đầu nàng, lại còn đung đưa chậm rãi, kh sợ mới là lạ!
An thúc đắc ý nàng, rút cây kim trên đỉnh đầu nàng ra, lắc lư trước mắt nàng. Lãnh Ninh cảm th thể cử động lại được, quả thật quá thần kỳ.
Lãnh Ninh nhận l cây kim trong tay An thúc, tặc lưỡi hai tiếng: " dùng cây kim này để xóa ký ức cho nàng ? Kỳ lạ, cây kim này lại màu vàng?"
"Ngươi cầm cẩn thận, đây là Kim Châm, là bảo bối của ta đ." An thúc nói.
"Nè, trả . Ta thôi cũng th tay chân tê dại." Lãnh Ninh run rẩy trả cây kim cho .
An thúc móc từ trong lòng ra một chiếc túi nhỏ làm bằng da thú, mở ra, một hàng kim châm vàng óng ánh hiện ra trước mặt nàng.
"Chà, nhiều thế này, chắc đến m chục cây! Đều là vàng thật ?" Lãnh Ninh đưa tay qua sờ thử, tấm tắc khen ngợi.
An thúc vỗ nhẹ vào tay nàng. Đây là vật quý báu nhất của . Kim Châm Thuật của đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa, thể đoạt mạng từ tay Diêm Vương. Chẳng qua kh dễ dàng ra tay, nên ít biết còn tuyệt kỹ này.
Lãnh Ninh hai mắt sáng rực chằm chằm vào Kim Châm trong tay An thúc. Tuy tr vẻ đáng sợ, nhưng ều đó kh ngăn cản nàng yêu thích chúng.
An thúc cất Kim Châm , gõ gõ lên mặt bàn trước mặt nàng: " xem, xem, chảy cả nước dãi ra kìa. cũng vô dụng thôi, với cái đôi tay chậm chạp phản ứng của ngươi, cả đời cũng kh học được đâu."
"Hì hì, ta học kh được kh cả, ta chẳng vẫn còn con trai !" Lãnh Ninh nhướng nhướng mày với An thúc, cười ha hả.
An thúc trừng mắt khuôn mặt nhỏ n đắc ý của nàng, thế mà kh thể phản bác được. Nhớ đến thằng nhóc Tiểu Bảo thối tha kia, lại đau cả răng vì tức giận. Ông đã nghĩ ra biết bao nhiêu cách để dỗ dành, dụ dỗ nó, mà nó cứ nhất quyết kh chịu theo . Haiz, biết làm bây giờ? Đồ đệ nhận, chỉ thể cưng chiều thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.