Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 204:
Một lát sau, Cảnh Vương Phi cũng bưng một đĩa thức ăn tới, theo sau là Liên ma ma: “Mặc nhi, Tiểu Nguyên, hai đứa ăn món này , ta vừa mới làm xong.”
Cảnh Vương Phi bưng hai ly nước ép trái cây, sau lưng Liên ma ma thì bưng theo ểm tâm.
“Cảm ơn Bá mẫu, vẫn là Bá mẫu tốt nhất!” Vương Nguyên tươi cười nhận l.
Kỳ Mặc chỉ nhàn nhạt nói một tiếng cảm ơn, y vẫn còn hơi ngại ngùng, từ đầu đến giờ chưa bao giờ mở lời gọi một tiếng Mẫu thân.
Cảnh Vương Phi thật sự đối xử với y tốt, tốt đến mức khiến y nghi ngờ mọi chuyện trước đây chỉ là một giấc mộng. đang ở trước mặt y bây giờ tâm tư đơn giản, vui thì cười, buồn thì khóc, kh còn là một pho tượng vô hồn, đây chính là hình dáng nương trong lòng y.
Cảnh Vương Phi nói năng vui vẻ hoạt bát, Kỳ Mặc và Vương Nguyên đều chăm chú lắng nghe. Vương Nguyên vốn là một nói nhiều, thể trò chuyện cả đêm với bất kỳ ai, nên khi nói chuyện với Cảnh Vương Phi thì kh ngừng lại được. Kỳ Mặc chỉ đáp lời khi họ hỏi đến, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười.
Liên ma ma đứng bên cạnh xem mà lòng kích động, trời x cuối cùng cũng mắt , Vương Phi và Thế t.ử cuối cùng cũng được một ngày Mẫu Từ T.ử Hiếu (mẹ hiền con thảo). Nếu Vương gia trên trời linh thiêng th, cũng thể nhắm mắt an nghỉ .
Trò chuyện kh biết bao lâu, cuối cùng cũng nghe th một tiếng hô lớn: “Dùng bữa thôi!”
Trần Sinh và Tiểu Thất khiêng bàn đến nội viện, chuẩn bị bày một bàn ở đây dành cho những trong nội viện; bên ngoài sân bày một bàn cho thuộc hạ của Kỳ Mặc; và một bàn ở đình dành cho các cô nương, vừa vặn ba bàn đã xong xuôi. Đây là cách duy nhất Lãnh Ninh nghĩ ra để duy trì được sự tôn ti chủ tớ và phân biệt nam nữ giữa những này.
Nếu theo ý của nàng, đương nhiên là ăn chung cho thêm phần náo nhiệt! Nhưng kh sợ Kỳ Mặc kh đồng ý, mà là những cô nương và thuộc hạ này đều kh dám ngồi cùng bàn với y.
Tuyết đã rơi lất phất cả ngày, mãi cho đến gần bữa ăn mới ngừng lại. Ban ngày nhiệt độ tương đối cao, tuyết cũng dễ tan, mặc dù rơi cả ngày nhưng trên mặt đất chỉ còn một lớp mỏng.
Trước khi khai tiệc, Lãnh Ninh cũng nhập gia tùy tục đốt một tràng pháo. Tiếng pháo trong thôn vang lên kh ngừng, ánh lên lớp tuyết mỏng trên mặt đất, như báo hiệu một năm tới chắc c sẽ là một năm bội thu.
Các món ăn đều đã được dọn lên, mọi vây qu bàn ngồi xuống, trên khuôn mặt mỗi đều rạng ngời nụ cười ấm áp. Thực đơn hôm nay quả thực phong phú, tuy kh là sơn hào hải vị gì, nhưng đối với những đang ngồi đây, chúng lại vô cùng quý giá.
Lãnh Ninh đã khắp hai bàn khác chúc rượu, sau đó mới quay lại. Kh nàng ở đó, họ mới thể ăn uống thoải mái.
Bàn bên trong Kỳ Mặc, Vương Nguyên, Ngọc Nương, Cảnh Vương Phi, An thúc, Tiểu Bảo và chính Lãnh Ninh. Vương Nguyên là giỏi khu động kh khí, bữa cơm tất niên trôi qua vô cùng vui vẻ, những biết uống đều nhấp một chút rượu.
Lãnh Ninh thật sự vui. Đến đây chưa đầy nửa năm mà đã kết giao được nhiều bằng hữu tri kỷ như vậy, Tiểu Bảo cũng ngày càng ngoan ngoãn đáng yêu, ý định sống cô độc đến già của nàng cũng đã bị phá vỡ từ lúc nào kh hay. Kh biết vì uống rượu mà hoa mắt kh, nàng cứ cảm giác Kỳ Mặc đang nàng cười.
Kỳ Mặc lớn đến chừng này, đây là lần đầu tiên y đón Tết theo cách này. Hồi nhỏ y kh biết Tết là gì, lớn lên thì cảm th Tết chỉ là một nghi thức chiếu lệ.
Còn lần này, những thân yêu nhất vây qu cùng nhau trò chuyện cười đùa dùng bữa, trái tim y được lấp đầy. Cảm giác đó kh biết diễn tả thế nào, y chỉ biết hy vọng mỗi năm sau này đều thể như thế, y tuyệt đối sẽ kh cho phép bất cứ ai phá hủy sự tốt đẹp này.
Kỳ Mặc cưng chiều Lãnh Ninh bên cạnh. Nàng hôm nay uống kh ít rượu, đang chống cằm cười ngây ngô, hết này đến kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-204.html.]
Bữa cơm tất niên kéo dài từ chiều đến tối. Tú Nhi cùng vài cô nương còn tỉnh táo thu dọn bàn ghế. Thuộc hạ của Kỳ Mặc ăn xong cũng trở về vị trí của .
Bàn của Lãnh Ninh thì An thúc và Vương Nguyên đều đã say khướt. Ngọc Nương kh uống rượu, đỡ Vương Nguyên về phòng. An thúc được ám vệ của Kỳ Mặc khiêng về, Cảnh Vương Phi đưa Tiểu Bảo vào nghỉ ngơi.
Lãnh Ninh chỉ say sáu bảy phần, nàng mọi đều bỏ , mắt lim dim gọi: “Này, còn C Tết nữa mà! lại hết ?” Nhưng kh ai thèm để ý nàng, một nàng úp mặt lên bàn lầm bầm.
Trong số những uống rượu, chỉ Kỳ Mặc là tỉnh táo. Y th dáng vẻ của Lãnh Ninh thực sự đáng yêu. Nàng hễ uống rượu vào là nói nhiều, Kỳ Mặc muốn gọi nàng vào nghỉ ngơi, nhưng nàng kh chịu, còn kéo y lại bắt y C Tết cùng nàng.
“Được, ta sẽ ở cùng nàng.” Kỳ Mặc cưng chiều nàng.
Cả căn nhà chỉ còn lại hai ở trong tiểu đình viện. Hai bên là hai đống than đang cháy đỏ rực, xung qu cũng được quây màn c gió, tuy là ở ngoài trời nhưng hoàn toàn kh lạnh. Lãnh Ninh nhắm mắt úp mặt xuống, kh biết đã ngủ kh. Kỳ Mặc cứ ngồi yên lặng bên cạnh bầu bạn với nàng.
Đêm ở tiểu sơn thôn đặc biệt yên tĩnh. Kh biết từ lúc nào, tuyết lại bắt đầu bay lượn trên bầu trời, rơi lất phất khá lớn. Kh lâu sau, Lãnh Ninh như vừa ngủ dậy, mở mắt ra đã th tuyết bay ngập trời, nàng vui vẻ nói: “Oa, tuyết lớn quá, đã nhiều năm ta kh được th .”
Lãnh Ninh trước đây cũng là phương Nam, phương Nam ít khi tuyết lớn như vậy, nên nàng mới bất ngờ như thế.
Kỳ Mặc lại nghĩ nàng cảm thán vì đã rời kinh thành quá lâu, y chợt nghĩ đến bức họa Ninh Tâm mà y mang theo. Y vốn muốn thử dò hỏi nàng để xác minh, nhưng sau đó lại thôi. Dù hay kh thì ? Dù thế nào nữa, nàng chỉ thể là thê t.ử của y.
“Kỳ Mặc, chúng ta ra ngoài dạo !” Lãnh Ninh phấn khích nói, sau một lúc nằm, cơn say của nàng cũng đã tỉnh nhiều.
“Được, ta l áo choàng.” Y nhẹ giọng đáp lại, yêu cầu của nàng, y luôn vô ều kiện đồng ý.
Khoác áo choàng và đội mũ lên, hai nắm tay nhau bước ra khỏi cửa nhà. Nhiệt độ buổi tối thấp hơn ban ngày vài độ, vừa rời khỏi bếp lửa trong đình, Lãnh Ninh kh khỏi rùng một cái.
“Lạnh ? Hay là đừng nữa!” Kỳ Mặc đau lòng nói.
“Kh được, kh được, khó lắm mới gặp được một trận tuyết lớn thế này, ta nhất định ra ngoài dạo một chút, thích nghi một lát là kh lạnh nữa.” Lãnh Ninh nói.
Kỳ Mặc siết chặt áo choàng cho nàng, bàn tay bao bọc l tay nàng trong lòng bàn tay , hy vọng thể giúp nàng ấm áp hơn.
Nhiệt độ thấp, tuyết cũng kh dễ tan. Tuy là buổi tối nhưng bên ngoài trắng xóa một màu, thể th xa. Bàn chân giẫm lên tuyết phát ra tiếng "lạo xạo" khiến Lãnh Ninh cảm th thú vị. Nàng kéo tay Kỳ Mặc chạy về phía chân núi, chỗ đó kh sợ bị khác th.
Kỳ Mặc ánh mắt đầy sủng ái để mặc nàng kéo . Vừa chạy, mũ đã bị rơi xuống, Lãnh Ninh hoàn toàn kh để ý, Kỳ Mặc định đội lại cho nàng, nhưng nàng kh cho, nàng muốn cảm nhận cảm giác tuyết rơi trên .
Bỗng nhiên, Lãnh Ninh bất cẩn trượt chân, ngã nhào xuống đất. Kỳ Mặc nh nhẹn kéo nàng một cái, dùng thân làm tấm đệm lưng cho nàng.
Lãnh Ninh dùng khuỷu tay chống xuống, nhưng lại trực tiếp va mạnh vào n.g.ự.c Kỳ Mặc, khiến y khẽ rên lên một tiếng. Lãnh Ninh giật sợ hãi, hoàn hồn lại nói: “ thế nào ? bị thương kh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.