Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 207:
Gã vượn đẩy Mặc Phong đang ngấm ngầm mừng rỡ ra khỏi sơn động, đụng Tiêu Lực đang từ ngoài trở về. Tiêu Lực liếc mắt một cái: “C.h.ế.t vì cái gì?”
“Bẩm đại nhân, vừa ăn cơm xong liền vấn đề, còn vài khác nghỉ ngơi một chút hẳn sẽ kh .” Gã vượn thô ráp trả lời.
Tiêu Lực gật đầu, phất tay. Gã vượn đẩy xe lướt qua. Lúc xe ngang, ánh mắt Tiêu Lực quét qua mặt Mặc Phong, đột nhiên hô lên: “Khoan đã, kẻ này kh mới đến vài ngày ? Lại trùng hợp vậy à?”
Tiêu Lực là trời sinh đa nghi, giữa và khác chỉ lợi ích, chưa bao giờ sự tin tưởng. kh tin sự trùng hợp như vậy, một hai ngày trước còn sống động lại c.h.ế.t .
tiến đến gần Mặc Phong, quả thực kh cảm nhận được hơi thở sự sống. Nhưng vẫn nhấc ‘thi thể’ của Mặc Phong lên, dùng sáu thành sức lực vỗ một chưởng vào n.g.ự.c y, khiến y bị đ.á.n.h bay, đ.â.m sầm vào vách núi đối diện rơi xuống. Cú chưởng này khiến Mặc Phong trong tình trạng kh thể chống đỡ thật sự mất nửa cái mạng. Tiêu Lực là trong giang hồ, hiểu rõ nhiều tiểu xảo thể khiến ta giả c.h.ế.t. Để cẩn thận, kh ngại lãng phí chút sức lực này.
Ý thức của Mặc Phong vẫn còn, nhưng cơ thể kh thể bất kỳ phản ứng nào. Y nghe th giọng nói lạnh lùng: “Đánh gãy cả tay chân của .”
Tuy gã vượn cảm th việc này là thừa thãi, nhưng vẫn làm theo. bước đến bên Mặc Phong đang nằm trên đất, vài tiếng khục khặc vang lên, sau đó nhấc y lên như nhấc một mảnh giẻ rách, quẳng lên xe. Đầu Mặc Phong đập xuống trước, mặt cọ vào mép xe, m.á.u thịt lẫn lộn.
Ý thức của Mặc Phong dần trở nên mơ hồ, ều cuối cùng y nghĩ trong lòng là: “Khốn kiếp, thật độc ác, lẽ nào ta thật sự c.h.ế.t dí ở đây ?”
Lén lút khai thác quặng sắt, buôn bán nô lệ, từng việc từng việc này đều kh chuyện nhỏ. Cho dù Kỳ Mặc biết kẻ đứng sau là ai, nhưng kh bằng chứng xác thực cũng vô dụng. Y âm thầm ều động nhân lực đến thu thập chứng cứ. Chỉ vài ngày sau Tết, y đã vô cùng bận rộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-207.html.]
An thúc đã bắt tay vào ều trị vết thương trên mặt Ngọc Nương. Vết thương cũ nhiều năm kh thể lành trong vài ngày, nên nàng vẫn ở lại đây. Tên Vương Nguyên kia cũng ngày ngày đến đây, kh việc quan trọng gì thì cứ bám riết kh chịu .
An thúc dùng t.h.u.ố.c cho Ngọc Nương, Lãnh Ninh cũng dùng hàng ngày cho Kỳ Mặc. Mặc dù nàng kh ghét bỏ, nhưng nếu thể chữa khỏi, cớ gì lại kh chữa? Sau này vào cũng dễ hơn nhiều!
Lãnh Ninh cười nhạo bám dai như đỉa, lại chẳng hề bận tâm. Ngược lại, Ngọc Nương đỏ bừng mặt, hiện giờ nàng kh dám ở trong sân quá lâu mà thường chạy vào xưởng làm việc. Hai này đúng là một đôi oan gia.
Lãnh Ninh kh ngờ khả năng thêu thùa của Ngọc Nương lại tốt. Những lúc rảnh rỗi, nàng trốn trong xưởng cùng mọi thêu thùa. Những thành phẩm thêu ra quả thực kh hề thua kém Tú Nhi.
Ngọc Nương vì vết sẹo trên mặt mà từ khi đến đây luôn im lặng, sợ hãi dọa đến khác, nên khoảng thời gian trước Tết nàng thường nhốt trong phòng. Giờ đây đã quen thuộc với các cô gái trong xưởng, nụ cười trên mặt nàng cũng dần nhiều hơn.
Khổ cho Vương Nguyên, chạy đến cũng kh gặp được . đâu thể chạy vào giữa đám nữ nhân mà lôi nàng ra được! Chỉ đành chờ đợi khổ sở đến tối mới được gặp mặt, nhưng vẫn vui vẻ chấp nhận.
Kỳ Mặc phái theo dõi Tri phủ Ngu Thành. Vì những đào khoáng cả tù nhân, nên chắc c liên quan đến quan phủ. Chỉ là y kh biết lần này sẽ kéo ra được bao nhiêu kẻ nữa. Y cảm giác, lẽ lần này thể giải quyết dứt ểm một lần.
Giải quyết xong đại sự này, y thể xin từ chức với Hoàng thượng, rời khỏi Kinh thành. Sau này cứ ở nơi sơn thôn nhỏ bé này sống cuộc đời của một nhà bốn . Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến y kh khỏi vui vẻ.
Thoáng cái đã đến Tết Nguyên Tiêu. Đường phố Đỉnh Thành náo nhiệt vô cùng. Khi màn đêm bu xuống, đủ loại đèn hoa, đèn thú vật tỏa sáng rực rỡ, trang hoàng đường phố lộng lẫy đa sắc. Nam nữ ngắm đèn nối tiếp kh dứt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.