Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 49:
M con cá chạch này là An Thúc dẫn Tiểu Bảo và bọn trẻ bắt được ở con suối nhỏ, trong làng kh ai ăn thứ này, nó trơn tuột, bắt còn kh được, kh ai dám ăn.
Lãnh Ninh rửa sạch chúng bằng nước lã trực tiếp bỏ vào nồi đã cho thêm lát gừng để luộc, những con cá chạch nhỏ nhảy loạn xạ trong nước đang nóng dần lên, Tú Nhi th rụt cả lại: “Cô nương...... Cứ thế mà luộc ? Những con vật nhỏ này thật đáng thương!”
“Hahaha...... Tú Nhi ngươi thiện lương quá, đây vốn là đồ ăn mà, luộc sống thì thịt nó mới tươi ngon.” Lãnh Ninh nói xong liền l một miếng thịt muối đã làm lần trước ra cắt.
Cá chạch luộc đến khi nước sôi một lát thì vớt ra để sẵn, bắc nồi lên cho nóng, cho hoa tiêu, gừng và tỏi vào phi thơm, sau đó cho thịt muối vào xào một lúc, rang cho ra một chút mỡ, cho nước sạch vào, thả cá chạch đã luộc vào, đun lửa lớn trong thời gian một nén nhang, th bụng cá chạch đã nứt ra là thể bắc ra.
Vừa mới bắc nồi ra, An Thúc đã ngửi th mùi mà mò tới, chẳng khác nào mũi chó.
“Ưm, thơm quá.” Vừa nói ta vừa định thò đũa ra gắp.
Lãnh Ninh gõ vào đôi đũa của An Thúc, bưng cái thau về phía đình ăn cơm.
Đúng là, lại muốn ăn vụng!
An Thúc mang vẻ mặt tủi thân theo nàng ra đình.
Mọi vừa cầm đũa lên chuẩn bị ăn cơm thì "Cốc cốc cốc" tiếng gõ cửa vang lên.
“ lĩnh tiền c lại đến sớm thế?” Lãnh Ninh nghi hoặc.
Trần Sinh mở cửa, đứng bên ngoài lại là một kh ngờ tới.
“Lãnh Chưởng Quỹ?” Trần Sinh kinh ngạc kêu lên. Lãnh Ninh nghe th tiếng Trần Sinh liền vội vàng đặt đũa xuống ra.
“Tỷ tỷ? Đúng là , lại tìm được đến đây? Mau vào .” Lãnh Ninh nh chóng bước tới cửa nắm l tay Lãnh Chưởng Quỹ.
“ , ta còn sợ kh tìm được nhà , ai ngờ vừa hỏi thăm ở đầu thôn là đã biết .” Lãnh Chưởng Quỹ cười nói.
“Tỷ tỷ đến muộn thế này còn cố ý tới tìm ta, chắc là chuyện gì gấp?” Lãnh Ninh kéo bà ta ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, hỏi thẳng.
“Tỷ cũng kh vòng vo nữa, quả thật là chuyện gấp cần tìm .” Lãnh Chưởng Quỹ thu lại nụ cười trên mặt.
“Đầu tháng sau, tại Đỉnh Thành tổ chức một đại hội hoa khôi, m hôm trước tỷ nhận được một đơn đặt hàng từ Vạn Hoa Lâu, là may một bộ vũ y cho cô nương Tiểu Đào Hồng, hồng bài (kỹ nữ nổi tiếng) của họ, để nàng tham gia đại hội hoa khôi này.
Song, đã làm vài bộ mà nàng vẫn kh ưng ý, ta bảo nàng nơi khác làm, nàng lại kh chịu, còn nói nếu ta kh làm ra được, sẽ đập phá cửa tiệm của ta. Chẳng còn cách nào khác, ta mới đến tìm giúp đỡ thôi.” Lãnh chưởng quỹ lo lắng nói.
“ ngay cả thứ vải đẹp đến thế cũng thể nhuộm ra, tỷ tỷ tin rằng việc này cũng chẳng làm khó được . đúng kh?” Lãnh chưởng quỹ nàng bằng ánh mắt đầy hy vọng.
Lãnh Ninh trong lòng khẽ động, làm y phục ư? Đó chẳng là nghề cũ của ta ? Vậy thì thể thử một phen. Nàng liền nói với Lãnh chưởng quỹ: “Tỷ tỷ chớ vội, ta sẽ cùng tỷ nghĩ cách. Lát nữa bên ta đến l tiền c, giải quyết xong xuôi ta sẽ cùng tỷ đến tiệm xem . Trước hết cứ dùng bữa đã.”
Lãnh chưởng quỹ th nàng đồng ý, cũng thở phào nhẹ nhõm, đáp: “ nói mới nhớ, ta quả thực đã hơi đói . Ta vội vàng đến đây nên còn chưa kịp dùng bữa tối.”
Xong xuôi việc nhà, Lãnh Ninh dặn dò Tú Nhi buổi tối tr nom Tiểu Bảo cẩn thận, cùng Lãnh chưởng quỹ vào thành.
Chiếc bảng hiệu treo bên ngoài Vạn Hoa Lâu vô cùng khí phái. Đêm đã khuya, nhưng bên trong lầu vẫn tấp nập khách khứa, tiếng ca múa rộn ràng. Lãnh chưởng quỹ dẫn nàng vào từ cửa sau. Nha hoàn của Tiểu Đào Hồng đã đợi sẵn ở đó, trực tiếp đưa họ tới phòng của Tiểu Đào Hồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-49.html.]
Phòng của Tiểu Đào Hồng nằm sâu nhất trong hành lang, gian phòng rộng, cửa kéo làm bằng gỗ. Phía bên đặt một chiếc bàn trà nhỏ và vài cái đệm, dùng để tiếp khách. Phía bên trái bị rèm châu bu xuống che khuất, lờ mờ th được giường nệm bên trong. Những vật dụng bày trí đều tinh xảo, xem ra địa vị của Tiểu Đào Hồng này kh hề thấp.
Tiểu nha hoàn bưng hai chén trà đặt lên bàn: “Hai vị mời ngồi, cô nương nhà ta sẽ ra ngay.”
Hai ngồi xuống bàn trà nhỏ, chợt nghe th một tràng chu leng keng giòn giã, Tiểu Đào Hồng nhón gót bước ra từ sau tấm rèm.
Lãnh Ninh quay đầu lại, một nữ t.ử vận hoa y màu hồng nhạt, bên ngoài khoác một tấm sa mỏng màu đỏ, để lộ cổ và xương quai x với đường nét mềm mại. Tóc mai bu lơi cài xiên chiếc trâm hình bươm bướm, tr vẻ tùy tiện nhưng kh mất vẻ tao nhã, quả là một nữ t.ử hoa dung nguyệt mạo, phong thái yêu kiều.
“Lãnh chưởng quỹ bảo ngươi thể làm ra kiểu y phục mà ta mong muốn?” Tiểu Đào Hồng liếc xéo Lãnh Ninh một cái ngồi xuống bên cạnh.
Lãnh Ninh th vẻ kiêu ngạo này của nàng ta, trong lòng kh vui, tính tình cũng nổi lên.
“Cô nương cứ yên tâm, nhất định sẽ khiến vừa ý. Sáng mai mời cô nương đến cửa tiệm của Lãnh chưởng quỹ, ta sẽ đo đạc kích cỡ cho .”
“Được. Đại hội Hoa khôi chỉ còn tám ngày, các ngươi hãy làm cho nh. Nếu làm trễ nải thời gian của ta, các ngươi chịu trách nhiệm hoàn toàn.” Tiểu Đào Hồng lạnh nhạt hai nói.
Ra khỏi Vạn Hoa Lâu, Lãnh chưởng quỹ nắm tay Lãnh Ninh: “Thật ngại quá, đã kéo vào chuyện này.”
“Tỷ tỷ nói lời gì vậy? Chỉ là thời gian gấp gáp thế này, hai chúng ta e rằng kh thể hoàn thành, còn tìm thêm vài thợ thêu nữa.” Lãnh Ninh nói. Thực ra, lần này Lãnh Ninh cảm th đây cũng là một cơ hội đối với nàng. Bất kể Tiểu Đào Hồng đoạt được ngôi vị Hoa khôi hay kh, chỉ cần bộ y phục này được phô diễn, nàng tin chắc sẽ tự tìm đến cửa.
Vừa nghĩ đến việc được làm lại nghề cũ, Lãnh Ninh kh kìm được mà th ngứa tay, cả gương mặt nàng rạng rỡ vẻ háo hức muốn thử sức.
Lãnh chưởng quỹ làm việc hiệu quả, sáng hôm sau đã tìm được thợ thêu. thợ thêu kia khi biết làm y phục lại là Lãnh Ninh, một cô gái ăn vận kiểu nhà quê, chút kinh ngạc: “Cô nương, ngươi thể làm ra y phục cho Đại hội Hoa khôi ?”
Lãnh Ninh khẽ mỉm cười, cầm thước đo kích cỡ cho Tiểu Đào Hồng.
Thủ pháp của nàng thuần thục như đã làm qua ngàn vạn lần. Vừa đo nàng vừa dùng bút than ghi lại các dữ liệu, Lãnh chưởng quỹ ghé lại gần , th toàn là những ký hiệu mà ngay cả nàng cũng kh thể hiểu nổi.
Lãnh Ninh viết chữ số Ả Rập, Lãnh chưởng quỹ đương nhiên kh hiểu được. Tiểu Đào Hồng th thủ pháp thành thạo của nàng, lòng cũng an tâm phần nào. Tr nàng ít nhất kh là kẻ ngoại đạo.
Tiểu Đào Hồng thân hình cân đối và vòng eo thon gọn. Để làm nổi bật ưu ểm này, Lãnh Ninh đã thiết kế một chiếc vũ quần ngang eo, còn áo trên là kiểu cổ lộ (thản lĩnh) với tay áo dài nửa cánh tay.
Lãnh Ninh nhận th Tiểu Đào Hồng vẻ thích màu đỏ, hôm qua khoác sa đỏ, hôm nay mặc váy đỏ, nên nàng cũng chọn màu đỏ cho y phục của nàng ta.
Chiếc áo tay dài màu hồng nước chất liệu mỏng nhẹ, bên ngoài khoác chiếc áo nửa tay cùng màu bằng lụa, trước n.g.ự.c thêu sáu cánh hoa sen bằng chỉ đỏ sẫm và chỉ trắng bạc.
Chỉ bằng vài đường móc câu, một đóa sen nước đã hiện ra. Đây là hoa văn Lãnh Ninh phác thảo trước trên gi, sau đó mới để thợ thêu thêu lên.
Váy dưới là chiếc váy dài màu tối cùng chất liệu, lớp lót trắng được thêu cánh sen tám góc bằng chỉ vàng. Khi bước , những cánh sen vàng ẩn hiện, tà váy rộng khiến mặc càng trở nên hư ảo như trong mộng.
Sau khi Lãnh Ninh phác họa hoa văn và giải thích xong cho các thợ thêu, kh còn ai nghi ngờ năng lực của nàng nữa.
“Cô nương, ta th hoa văn này thật mới lạ, kh giống như sen mà chúng ta thường thêu. Ta cảm th kiểu của ngươi đẹp hơn nhiều!” Một thợ thêu nâng tà váy đã thêu xong trong tay, vừa nói vừa kh nỡ rời.
“Đâu đâu , là do các vị thêu tốt nên mới tr đẹp hơn.” Lãnh Ninh cảm th thật hổ thẹn khi nhận lời khen đó.
Ở thời hiện đại, đây là kiểu vũ y phổ biến, chỉ là trong thời đại này chưa ai từng nghĩ tới mà thôi. Nàng chỉ đơn thuần chiếm được lợi thế của trước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.