Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 88:
“Đại Võ, Đại Võ······” Vương Đại Tẩu mắt lệ nhòa nhẹp, đưa bàn tay run rẩy chạm vào khuôn mặt Đại Võ. Vừa nãy khi lão đại phu nói bó tay, nàng suýt nữa đã theo con . Hai vợ chồng nàng chỉ duy nhất đứa con này, lúc sinh Đại Võ suýt thì khó sinh, làm Vương Đại Ca sợ đến mức kh dám để nàng sinh thêm nữa. Hai vợ chồng thương yêu Đại Võ như tròng mắt.
“Khoảng nửa c giờ nữa nó sẽ tỉnh. Ta về kê đơn thuốc, lát nữa nàng qua l. Nửa tháng này kh được ngắt thuốc, cho nó ăn nhiều đồ bổ máu.” An Thúc nói xong với Vương Đại Ca liền bước ra ngoài.
“Vâng, vâng, ta biết .” Vương Đại Ca gật đầu thật mạnh.
Lãnh Ninh tới kéo tay Vương Đại Tẩu: “Tẩu tẩu, đừng khóc nữa, Đại Võ đã kh , chỉ cần nghỉ ngơi nửa tháng sẽ hồi phục. tỷ lau nước mắt . Lát nữa Đại Võ tỉnh lại chắc c sẽ đói, tỷ nấu chút cháo để sẵn cho nó.”
Vương Đại Tẩu nghe Lãnh Ninh nói, vội vàng l ống tay áo lau nước mắt, đứng dậy: “Đúng, ta kh khóc nữa, ta nấu cháo cho Đại Võ, lát nữa nó tỉnh lại thể ăn ngay.”
“Vâng, tỷ , ta và Tiểu Bảo ở đây tr chừng.” Lãnh Ninh muốn Vương Đại Tẩu làm gì đó để khuây khỏa, nàng ta đang căng thẳng như vậy, sợ lát nữa Đại Võ tỉnh lại sẽ lại ngất vì quá đỗi nhẹ nhõm.
Vương Đại Tẩu vội vã ra ngoài. Tiểu Bảo nằm bò bên giường Đại Võ , nói với Lãnh Ninh: “Nương thân, Đại Võ ca sau này còn chơi với con được kh?”
“Được chứ, Đại Võ ngủ vài ngày là kh nữa, chỉ là sau này tay trái của kh thể mang vật nặng được.” Lãnh Ninh nói.
“Vậy sau này con sẽ giúp mang.” Tiểu Bảo nh chóng nói.
“Ừm.” Lãnh Ninh đáp, sau đó hai nương con đều im lặng.
Lãnh Ninh nghĩ đến lời An Thúc nói hôm nay. Đúng vậy, một nếu ngay cả năng lực tự bảo vệ cũng kh , ngay cả mạng sống cũng kh giữ được, thì còn nói gì đến tương lai, nói gì đến niềm vui và hạnh phúc?
Dù tay Đại Võ còn đó, nhưng làm việc vẫn sẽ bị ảnh hưởng. Một nam t.ử thôn quê, nếu kh làm được việc nặng, lớn lên cũng kh thể nuôi sống gia đình, cô nương nào nguyện ý gả cho ? Cả đời còn tương lai gì nữa? Cha nương cũng kh thể bầu bạn bên mãi. Kh Lãnh Ninh cố tình nghĩ như vậy, mà đó chính là nhận thức của dân thôn quê.
Đợi đến khi Đại Võ tỉnh lại, th kh vấn đề gì, hai nương con Lãnh Ninh mới trở về. Cửu Nhi đã giữ phần cơm cho họ. Lãnh Ninh kh khẩu vị, ăn qua loa vài miếng về phòng nghỉ ngơi. Hôm nay tâm trạng nàng chút uất ức, mọi đều biết ều kh qu rầy nàng.
Lãnh Ninh trên giường trằn trọc, ngủ kh hề yên ổn. Nàng mơ th một nam nhân với vẻ hung thần ác sát đến cướp Tiểu Bảo, nói Tiểu Bảo là con trai của . Tiểu Bảo khóc lóc giãy giụa. Nàng muốn kéo Tiểu Bảo lại nhưng kh thể nhấc chân lên, đành trơ mắt Tiểu Bảo bị nam nhân kia ôm . Nàng khóc đến xé lòng xé phổi, cuối cùng tự khóc tỉnh dậy.
Nàng ngồi dậy bên bàn, lau mặt, quả nhiên là nước mắt đầm đìa, cũng đẫm mồ hôi. Gió từ cửa sổ thổi vào, khiến nàng rùng vì lạnh. “Kh , kh , mơ là ngược lại mà.” Nàng tự an ủi .
Nàng chợt nghĩ, hình như cũng cần học một chút kỹ năng phòng thân mới .
Lãnh Ninh vào phòng tắm ngâm . Nàng vẫn luôn thắc mắc, kh tài nào nhớ được nguyên chủ đã m.a.n.g t.h.a.i bằng cách nào, cứ nghĩ đến chuyện này là đầu lại đau. lẽ đây là vấn đề mà nguyên chủ muốn trốn tránh, nên đã bị giấu sâu trong ký ức.
Ôi, kh thể nghĩ nữa, đau đầu quá!
Nàng vừa bước ra khỏi phòng, đột nhiên một tiếng nói vang lên trước mặt: “Lãnh cô nương, cuối cùng nàng cũng ra .” An Thúc ánh mắt tràn đầy mừng rỡ nàng.
“ thế? chuyện gì à?” Lãnh Ninh .
“Nàng kh nói sẽ làm toàn ngư yến ? Mặt trời sắp lặn , bọn họ kh cho phép ta đến gọi nàng.” An Thúc vẻ oán trách nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-88.html.]
Cửu Nhi đứng bên cạnh ngẩng đầu trời, mặt trời vẫn còn treo cao, đâu sắp lặn? An Thúc này đúng là mở mắt nói lời hồ đồ! Nàng trời, lại An Thúc “khà khà” cười một tiếng. An Thúc mặt kh đỏ tim kh đập mạnh, liếc mắt lại nàng.
“Ây da, kh nói ta cũng quên mất.” Lãnh Ninh gõ nhẹ vào đầu , nói tiếp: “Ta làm ngay đây.”
An Thúc nghe vậy liền vui mừng nói: “Tốt quá , ta g.i.ế.c cá cho nàng. Ha ha ha!” đẩy Cửu Nhi sang một bên quay về phía nhà bếp.
Cửu Nhi kinh ngạc kêu lên một tiếng, ổn định thân , bất lực bóng lưng An Thúc, sau đó theo sau cô nương nhà vào bếp.
Chỉ cần nhắc đến ăn uống, An Thúc liền hứng khởi. nh chóng g.i.ế.c cá xong, chỉ chờ Lãnh Ninh xuống bếp.
Lãnh Ninh gác chuyện trong lòng sang một bên, chuyên tâm vào việc nấu nướng. Bản thân Lãnh Ninh vẫn luôn thích ăn cá, nên các món làm từ cá đối với nàng chỉ là chuyện nhỏ.
Trước khi mặt trời lặn, các món cá của nàng đã hoàn tất, bày biện lên bàn, chưng, chiên, nấu, xào kh thiếu món nào.
Nào là c cá diếc trắng sữa đậm đà, cá luộc cay thơm lừng, cá xào nồi thơm ngon, cá sốt cam ngoài giòn trong mềm, cá hấp mềm ngọt đậm vị······ khiến vài mặt đều chảy nước miếng.
Cửu Nhi ánh mắt sùng bái Lãnh Ninh: “Cô nương, tay nàng chăng là tay thần tiên? Đồ vật qua tay nàng làm ra, kh chỉ đẹp mắt mà còn ngon miệng đến thế, ta thực sự quá hâm mộ.”
“Ha ha, con làm nhiều lần cũng sẽ biết thôi, mau ăn , nước miếng sắp chảy vào bát kia kìa.” Lãnh Ninh cười trêu ghẹo.
Trong lúc hai đang trò chuyện, An Thúc đã bắt đầu tấn c các món cá trên bàn.
th tư thế của An Thúc, vài kia kh nói gì nữa, quyết định ăn trước đã, nếu còn chậm chạp một chút, lẽ ngay cả bã cũng chẳng còn. Đừng nghi ngờ, An Thúc hoàn toàn khả năng đó, bụng giống như một cái động kh đáy, dường như kh bao giờ no được.
Cửu Nhi vừa ăn vừa nói: “Cô nương, khi nào rảnh rỗi dạy ta với, sau này ta sẽ làm cho ăn.”
“Được thôi, ta rảnh rỗi sẽ dạy con.” Lãnh Ninh cười nói. Nàng vốn dĩ kh thích nấu ăn, cũng kh là đồ ăn Cửu Nhi làm kh ngon, chỉ là nàng cảm th mùi vị quá nhạt, ăn vào miệng thực sự chẳng vị gì. Đồ th đạm nàng cũng ăn, nhưng ngày nào cũng ăn như vậy thì kh thể chịu nổi.
Lãnh Ninh An Thúc ăn uống hăng say, chợt nảy ra một kế trong đầu.
Đợi mọi ăn xong, An Thúc ngồi trên ghế đu đưa nhắm mắt dưỡng thần một cách thoải mái. Lãnh Ninh đến bàn bên cạnh, pha một ấm trà hoa cúc kỷ tử. Ngửi th mùi trà th mát, An Thúc từ từ mở mắt ra.
Lãnh Ninh một cái, cười híp mắt bưng một chén trà đến trước mặt An Thúc: “An Thúc, mời , đây là ta đặc biệt pha cho đ. Trà hoa cúc kỷ tử, tác dụng tán phong th nhiệt, hợp cho mùa hè.”
An Thúc Lãnh Ninh với khuôn mặt l lòng trước mặt, hồi chu cảnh tỉnh trong lòng vang lên. Lãnh cô nương này lúc nào lại nhiệt tình đến vậy? Vô sự mà dâng hiến ân cần, phi gian thì cũng là đạo tặc! cẩn thận mới được.
“Khụ khụ, cứ để đó , lát nữa ta uống.” An Thúc đảo mắt, giả vờ bình tĩnh nói.
“Đừng mà, xem ta đã bưng đến tận nơi đây, uống , uống . Để nguội sẽ kh ngon đâu!” Lãnh Ninh dùng giọng ệu dịu dàng nhất thể nói.
An Thúc là mềm lòng, kh thích sự cứng rắn, bị Lãnh Ninh dỗ dành như vậy, tay liền vô thức đón l chén trà, quên hết sự cảnh giác ban nãy.
Th đã uống trà, Lãnh Ninh liền yên tâm. Nàng tự cũng uống một ngụm, thoải mái trò chuyện với An Thúc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.