Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi
Chương 93:
Vương Nguyên liếc th chiếc bánh trước mặt Lãnh Ninh, mắt sáng lên: “Đây là cái gì? Mới làm ?” Nói kh chờ được mà cầm lên c.ắ.n một miếng. Chiếc bánh nướng đã được để ngoài trời một lúc nên đã nguội nhiều, nhiệt độ vừa để ăn.
Cắn một miếng giòn tan, mang theo vị ngọt dịu. “Ưm, ngon thật đ, ta vừa hay đang đói.”
Lãnh Ninh cười đáp: “Ngon đến thế ư? Vương đại c t.ử như ngươi mà thứ chưa từng ăn .”
Lãnh Ninh gắp từng chiếc bánh vào một chiếc chậu lớn, gọi mọi đến nếm thử. Nhưng chủ ở đó, mọi kh dám cử động. Lãnh Ninh Vương Nguyên, Vương Nguyên vẫy tay: “Ăn ăn , mọi đều nếm thử , ngon lắm đó.” Miệng nhét đầy bánh, nói năng đã kh còn rõ ràng nữa. Chỉ trong chốc lát, chiếc bánh trong tay Vương Nguyên đã hết một nửa.
Mọi lúc này mới chạy đến trước mặt Lãnh Ninh, mỗi l một cái ăn. Lãnh Ninh cũng ăn một cái, đã lâu kh ăn , vẫn là hương vị cũ, thơm thơm giòn giòn, ăn chắc bụng.
Lãnh Ninh lúc còn học thích ăn bánh nướng này nhất. Cổng trường ngày nào cũng bán, một đồng một cái, vị ngọt, vị mặn. Vị mặn thì cho dưa cải muối vào, cũng ngon. Lãnh Ninh thích nhất vẫn là vị ngọt. Bữa sáng ở căng tin trường thực sự kh ngon, Lãnh Ninh khi đó ít nhất nửa học kỳ đều ăn món này cho bữa sáng. Ăn mãi kh th ngán.
Vương Nguyên ăn hết hai cái bánh mới bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu món bánh này. còn chưa lên tiếng thì Thẩm sư phụ đã thay hỏi: “Cô nương, chiếc bánh này chắc là làm từ bột mì mịn đúng kh?”
“Đúng vậy, Thẩm sư phụ, ngài là trong nghề, nếm một miếng là biết ngay.” Lãnh Ninh cười nói.
“Ngoài đường ra, bên trong còn gì nữa kh?” Thẩm sư phụ chỉ nếm ra vị của hai loại nguyên liệu này.
“Kh còn gì nữa, ta chỉ cho đường thôi.”
“A, lại thể? Đường chỉ vị ngọt, chiếc bánh này lại thơm đến vậy?” Thẩm sư phụ tiếp tục truy hỏi.
“Haha, cái này là c lao của cái lò nướng này đ.” Lãnh Ninh chỉ vào chiếc lò nướng bằng gạch đỏ.
“Nguyên liệu thực sự đơn giản, chỉ là bột mì mịn và đường. Điều cần chú ý là kiểm soát lửa khi nướng, lửa nhỏ quá sẽ kh đủ giòn thơm, lửa lớn quá thì dễ bị cháy.” Lãnh Ninh nói với mọi .
Lãnh Ninh đưa số bánh còn lại cho tiểu hỏa kế bên cạnh: “Ngươi mang ra đại sảnh bên ngoài cho chưởng quầy, cho khách nhân nếm thử xem bao nhiêu thích.”
Sau đó nàng nhướng mày với Vương Nguyên: “Ngươi thể xem thử bán với giá bao nhiêu là hợp lý. Ta nghĩ món này hợp với những vị khách đang vội, mua để làm lương khô trên đường, bánh này để hai ngày cũng kh hỏng. Ta sẽ dạy Thẩm sư phụ cách kiểm soát lửa.”
“Kh thành vấn đề, nàng cứ làm , ta ra ngoài đây.” Vương Nguyên vui vẻ ra đại sảnh.
Xong xuôi c việc trong bếp, đôi cháu thoắt ẩn thoắt hiện kia đã đúng giờ quay về dùng bữa, Trần Sinh cũng vừa hay dẫn bé làm xong việc trở lại.
Lãnh Ninh th Trần Sinh và đứa bé nói chuyện một lát ở cửa, Trần Sinh liền dẫn bé vào hậu viện, một đến trước mặt Lãnh Ninh.
“ chuyện gì ? bé đâu ?” Lãnh Ninh Trần Sinh.
“ bé nói thân thể dơ bẩn kh tiện vào trong tiệm, nên ta đã đưa y ra hậu viện.”
“Ha ha, còn biết giữ lễ nghi, ta xem y.” Lãnh Ninh nói bước vào trong, Trần Sinh theo sau.
Bước vào bên trong, bé đang ngồi xổm một dưới đất, thân hình gầy gò, tr như một cơn gió cũng thể thổi ngã.
Lãnh Ninh đến bên cạnh y, y ngẩng đầu th nàng liền lập tức quỳ xuống đất, gọi một tiếng “Phu nhân”, dập đầu: “Tạ ơn phu nhân cứu mạng, Tiểu Thất đời này nguyện làm trâu làm ngựa, nghe theo phu nhân sai bảo.”
Lãnh Ninh đến bên bàn ngồi xuống, nói với y: “Kh cần quỳ, đứng dậy !”
Đứa bé cúi đầu kh đứng lên: “Tiểu Thất quỳ là được .”
Trần Sinh vào sau đó, biết tính tình Lãnh Ninh nên nói với Tiểu Thất: “Bảo ngươi đứng dậy thì đứng dậy , nh lên.”
Tiểu Thất rụt rè liếc Trần Sinh, dừng lại một chút vẫn đứng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-93.html.]
“Ngươi tên Tiểu Thất? Ngươi ngẩng đầu lên cho ta xem nào.” Lãnh Ninh nói.
“Bẩm phu nhân, .” Tiểu Thất nói xong ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vẫn xuống đất.
“Ta đã gặp ngươi kh?” Lãnh Ninh thực sự cảm th y quen mặt.
Tiểu Thất cúi đầu xuống lại quỳ sụp, dập đầu xuống đất, giọng nói của y vô cùng căng thẳng: “Vâng, phu nhân, m tháng trước Tiểu Thất đã từng trộm túi tiền của phu nhân trên phố.”
“Ồ. Ta nhớ ra , chính là ngươi! Ta đã bảo th ngươi quen mắt!” Hóa ra chính là đứa bé mà nàng gặp lần đầu tiên vào thành, đứa bé đã trộm đồ của nàng. Nàng đã đ.á.n.h y một trận, vốn định giao cho quan phủ, nhưng sau đó nương y cầu xin nên nàng mới tha cho, ều lúc đó y tr kh gầy như bây giờ.
“Xin lỗi phu nhân.” Tiểu Thất nghẹn ngào nói.
“Thôi được , khóc lóc gì chứ, đứng dậy .” Lãnh Ninh l lại tinh thần nói.
“Vâng.” Tiểu Thất run rẩy đứng dậy.
“Ngươi bao nhiêu tuổi ? Trong nhà còn thân nhân nào kh?” Lãnh Ninh hỏi.
“Bẩm phu nhân, ta mười tuổi , chỉ còn một ta.” Tiểu Thất lau nước mắt.
“Vậy ngươi nơi nào muốn đến kh? Ta thể đưa ngươi .” Lãnh Ninh tiếp lời.
“Tiểu Thất kh đâu cả, đời này Tiểu Thất nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình của phu nhân.” Tiểu Thất sợ hãi nói.
“Ngươi kh cần như vậy, ta kh cần ngươi làm trâu làm ngựa, ngươi là tự do.”
“Phu nhân, Tiểu Thất thể làm nhiều việc, cầu xin đừng đuổi ta .” Y nói xong lại quỳ xuống.
Lãnh Ninh xoa trán, lại quỳ nữa .
Lúc này Vương Nguyên từ bên ngoài bước vào, ngồi xuống đối diện Lãnh Ninh.
“Lãnh cô nương, nàng cứ dẫn y về . Y còn nhỏ như vậy, nàng bảo y ra ngoài thì đâu được chứ? Nếu bị bọn buôn bắt , chỉ thể làm nô lệ thôi.”
“Thật hay giả đ?” Lãnh Ninh ghé sát Vương Nguyên hỏi nhỏ.
“Lừa nàng làm gì? Dĩ nhiên là thật . Nàng làm ơn làm phúc cho trót ! Tr đứa trẻ cũng l lợi đó chứ.” Vương Nguyên Tiểu Thất.
Nghe nói thể bị bắt làm nô lệ, Lãnh Ninh lại mềm lòng. Đứa trẻ này gầy gọ như vậy, ra ngoài e rằng chỉ bị ta bắt nạt.
Thôi được , thôi được , làm tốt thì làm cho trót vậy, trong nhà cũng chẳng thiếu một chiếc bát chiếc đũa.
Sau một hồi đấu tr, Lãnh Ninh quyết định đưa Tiểu Thất về.
Nàng trịnh trọng nói với Tiểu Thất: “Tiểu Thất, ngươi nghe cho rõ đây, ta thể đưa ngươi về, nhưng ngươi là tốt, kh được tái phạm sai lầm trước kia, cho dù ngươi nỗi khổ tâm bất đắc dĩ cũng kh được. Làm đường đường chính chính. Nhớ kỹ chưa?”
Tiểu Thất mừng đến rơi lệ, dập ba cái đầu liền: “Vâng, phu nhân, Tiểu Thất đã ghi nhớ, Tiểu Thất tuyệt đối sẽ kh tái phạm.”
“Được , được , đứng dậy , mọi đều đang chờ dùng bữa đó!” Vương Nguyên đứng dậy chào.
“Trần Sinh, lát nữa ngươi bưng cơm cho Tiểu Thất đến đây nhé.” Vương Nguyên nói với Trần Sinh.
Tiểu Thất hiện giờ quần áo rách rưới bẩn thỉu, Vương Nguyên sợ Lãnh Ninh gọi y vào ăn cùng, ta là bệnh sạch sẽ kia mà.
“Vâng.” Trần Sinh đáp một tiếng. Lãnh Ninh kh nói gì, m cùng nhau về phía đại sảnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.