Xuyên Không Mang Theo Hệ Thống Bên Mình
Chương 107:
Hứa Mỹ Lam th vẫn nằng nặc muốn vào phòng l tiền, cô biết kh thể ngăn được, bèn đảo mắt, chợt nghĩ ra một ý hay.
“Hay là thế này cha. Tiền của cha cứ để dành đó, chừng nào tụi con kh đủ thì sẽ l tiền của cha ra dùng, được kh ạ?”
Đến nước này, Chú Đổng đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Hứa Mỹ Lam nháy mắt với Trương Hùng từ góc khuất mà Chú Đổng kh th. Trương Hùng cố nhịn cười, kh dám mở miệng. thầm nghĩ, sau này nếu lỡ chọc giận cha, cứ để vợ ra dỗ dành trước, đảm bảo mọi giận hờn đều sẽ tan biến hết!
“Cha cứ chờ đến lúc nhận gi báo nhập học, cha hãy cùng tụi con lên Kinh Thành. Vừa hay cha chơi một chuyến cho khuây khỏa, lại vừa thể tiện bề góp ý cho tụi con.”
Chú Đổng nghe thế thì lặng thinh. Tục ngữ câu ‘nuôi con để dưỡng già’, nhận con nuôi cũng là hy vọng như vậy. Hai năm nay tuy sức khỏe tốt, nhưng đã gần sáu mươi tuổi, bản thân cảm th nhiều việc dần dần trở nên lực bất tòng tâm ( chí nhưng kh đủ sức).
Mặc dù muốn sống ở Kinh Thành cùng Trương Hùng và Mỹ Lam, nhưng lại sợ ở lâu ngày, hai đứa sẽ chán ghét ! Trước đây còn nghĩ nếu dùng tiền của giúp chúng mua nhà, thể mặt dày theo. Nhưng giờ biết hai đứa tự mua được, làm còn đủ can đảm mà theo làm phiền chúng nữa!
Th Chú Đổng sau khi nghe lời cô nói kh hề vui vẻ, mà ngược lại cúi đầu suy tư ều gì đó, sắc mặt cũng trở nên trầm tư, nặng trĩu.
“Cha, cha làm vậy? Cha th trong kh được khỏe à?” th hai ánh mắt đầy vẻ quan tâm của con cái, Chú Đổng bỗng th những suy nghĩ vừa của thật thừa thãi. Đã là một nhà , cần gì lo được lo mất? Ông hiện tại con trai, con gái, lẽ nào già sống cùng con cái lại kh chuyện hiển nhiên ?
Nghĩ th suốt, Chú Đổng cảm th cả nhẹ nhõm hẳn. “Kh , cha chỉ đang nghĩ lên Kinh Thành thì nên thăm thú những nơi nào thôi!”
Chú Đổng mỉm cười, nh chóng chuyển sang chủ đề khác. Bàn bạc chuyện chơi một hồi, ba mới lần lượt trở về phòng nghỉ ngơi!
Ngày thi đại học thấm thoát đã tới. Chú Đổng đã thức dậy lo liệu từ lúc trời còn chưa hửng sáng. Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng bị đánh thức bởi mùi thơm lan tỏa từ phòng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-mang-theo-he-thong-ben-minh/chuong-107.html.]
Hai liếc nhau, trong lòng đã đoán được phần nào, vội vàng mặc quần áo, mở cửa vào phòng bếp. Cánh cửa vừa được đẩy ra, mùi hương thơm lừng càng xộc thẳng vào mũi.
Trên bàn đã bày sẵn những que bánh quẩy chiên vàng ruộm, vẫn còn bốc hơi nóng hổi thơm phức. Đĩa bên cạnh là bốn quả trứng gà luộc và m miếng bánh mì kẹp thịt được hâm nóng cẩn thận.
Chú Đổng đang dùng chiếc thìa lớn khu cháo trong nồi. Th hai đứa bước vào, khóe miệng cong lên nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt híp lại vui vẻ.
“Hai đứa dậy đ à? Mau rửa mặt vào ăn thôi.”
“Dạ!” Hai vẫn còn ngái ngủ, ngơ ngác làm theo lời cha dặn, nh chóng rửa mặt đánh răng mới ngồi vào bàn ăn.
“Này, chờ một chút, cha giúp các con chia phần ăn nhé.” Trương Hùng đang định gắp thì bàn tay chợt khựng lại giữa kh trung, khóe miệng khẽ giật giật.
Chú Đổng cầm l một đôi đũa mới tinh, trước tiên gắp một chiếc quẩy chiên giòn đặt lên đĩa trước mặt Trương Hùng, sau đó là hai quả trứng gà.
Sau đó, một phần bữa sáng y hệt Trương Hùng cũng được bày ra trên đĩa của Hứa Mỹ Lam. “Được , hai đứa ăn hết đồ ăn trong đĩa trước , cha l cháo cho hai đứa.”
Chú Đổng xếp những chiếc quẩy và trứng gà vào đĩa của hai ngay ngắn, tạo hình thành con số "100" (Trăm Điểm) hoàn hảo, lúc này mới cảm th hài lòng!
Bây giờ, ngay cả Hứa Mỹ Lam vốn muốn bình tĩnh ăn cơm cũng kh khỏi giật giật khóe miệng khi th cảnh tượng trước mắt.
Chú Đổng đây là coi bọn họ như trẻ con mà dỗ dành, nhưng khi nghĩ đến những tâm huyết mà đã dồn vào việc bày biện đơn giản nhưng ngây ngô này, bọn họ cũng kh phàn nàn gì.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.