Xuyên Không Mang Theo Hệ Thống Bên Mình
Chương 141:
“Nếu bản thân còn kh tự tôn trọng, thì đừng mong kẻ khác nể trọng ! Muốn tự trọng, trước tiên học cách yêu l chính ! Thân thể là cha mẹ ban tặng, kh thể nào phụ lòng c ơn dưỡng dục mà tự hủy hoại nó. Phàm đã sinh ra làm , lương thiện là cái gốc!”
Hứa Mỹ Lam vốn kh giỏi an ủi. Cô ngồi xổm xuống, đặt xấp năm mươi đồng tiền được gói trong gi dầu trước mặt Tống Hiểu Uyển, thẳng vào mắt cô ta và nhấn mạnh từng lời: “Phụ nữ biết đối xử tử tế với bản thân trước, sau đó mới thể tìm được sẵn lòng đối xử hết lòng với . Thế giới này rộng lớn và tốt đẹp lắm, đừng vì một chút uẩn ức mà dễ dàng từ bỏ cuộc đời.”
Nói xong, cô đứng dậy rời ngay mà kh ngoảnh đầu lại. Cô vốn kh kiểu biết an ủi, thể mở lời với kẻ từng ghét như vậy đã là cực hạn . Sở dĩ cô làm vậy, chỉ là vì trong lòng bỗng nhiên dâng lên một tia thiện ý mà thôi!
Còn chuyện sau này ra , cô nghĩ rằng, đường đời là do tự bước , sống ra thì hoàn toàn tùy thuộc vào quyết định của mỗi !
Hứa Mỹ Lam lên xe. Khi chiếc xe đã chạy được một đoạn khá xa, cô mới đột nhiên thở dài một tiếng thật khẽ. Khuôn mặt nhỏ n tràn đầy vẻ phiền muộn!
“ em lại kh vui thế?” Trương Hùng bật cười, đoán chắc cô đang tiếc nuối số tiền vừa cho . Thành thật mà nói, hành động lúc nãy của Hứa Mỹ Lam khiến cũng chút sững sờ. Nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng gì lạ, vợ làm việc gì mà chẳng tùy hứng, kh theo khuôn khổ bao giờ.
“Haizz! em lại hồ đồ cho cô ta nhiều tiền đến thế, giữ lại mà để dành cho dùng chẳng tốt hơn !” Hứa Mỹ Lam bày ra vẻ mặt sầu khổ, thầm tự nhủ trong lòng rằng sau này sẽ kh bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như thế này nữa!
“Lúc nãy chẳng em hào phóng lắm cơ mà, giờ đã hối hận !” Hứa Bưu trêu chọc.
Cô trừng mắt liếc Hứa Bưu một cái quay đầu , kh nói gì thêm. Lúc này chú Đổng mới cất lời: “Mỹ Lam, con làm vậy là đúng. ta đã hạ quyết tâm tìm đến cái c.h.ế.t , nếu kh ai giúp đỡ, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện xấu. So với chút tiền , tính mạng con mới là thứ quan trọng nhất!”
Làm nghề y, ều khó chịu đựng được nhất chính là sự coi thường sinh mạng. Đương nhiên, tiền đề là này đáng giá được cứu giúp!
Chủ đề này vẻ quá nặng nề. Th Hứa Mỹ Lam vẫn chưa vui vẻ lại, Trương Hùng liền nh chóng lái sang chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-mang-theo-he-thong-ben-minh/chuong-141.html.]
“ Bưu, chúng ta cứ giữ tốc độ này thì còn bao lâu nữa mới tới Kinh Thành được ạ?”
Hứa Bưu nghe thế, suy nghĩ một lát mới đáp: “Đại khái còn khoảng hai ngày rưỡi nữa mới tới địa phận Kinh Thành. chuyện gì mà nôn nóng thế?”
“ đó, cứ ngồi mãi trong xe thế này, lưng đau nhức cả .” Trương Hùng vừa nói vừa xoa xoa cánh tay mỏi nhừ.
“Đúng thật, bao nhiêu năm kh ra khỏi huyện, cái tấm thân già này của cũng chịu tội!”
Chú Đổng vừa nói vừa động tay động chân, nhe răng trợn mắt, tr vô cùng buồn cười.
Hứa Mỹ Lam lúc này mới phá ra cười rộ lên, “Cha à, cái động tác này của cha quả thật quá buồn cười. Xin hỏi hầu vương, ngài vừa từ ngọn núi nào xuống đây ạ!”
Chú Đổng kh hề khó chịu, ngược lại còn hợp tác, “Lão Tôn ta đương nhiên là từ Hoa Quả Sơn mà ra, tên là Mỹ Hầu Vương! Hàng yêu trừ ma, kh chuyện gì là kh làm được. Ngay cả Ngọc Hoàng Đại Đế th ta cũng xưng một tiếng “Tề Thiên Đại Thánh”!”
Trương Hùng đứng bên cạnh đột nhiên chêm thêm một câu: “Hay là Bật Mã Ôn ạ?”
Trong khoảnh khắc, cả chiếc xe bỗng im phăng phắc. Ngay sau đó, “Ha ha ha ha ha ha...” Một tràng cười lớn phá vỡ bầu kh khí nặng nề ban nãy, tiếng cười theo cửa sổ xe vọng ra xa.
Ba ngày ngồi xe tuy phần nhàm chán, nhưng hai ngày rưỡi tiếp theo trôi qua khá bình thường, kh gặp sự cố nào đáng kể.
Vào lúc rạng sáng, m họ lặng lẽ lái xe tiến vào Kinh Thành. Hứa Bưu đưa xe chạy thẳng tới cổng Nhà xưởng Sắt thép ở Kinh Thành, nơi Hứa Mỹ Lam, Trương Hùng và chú Đổng sẽ xuống xe.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.