Xuyên Không Mang Theo Hệ Thống Bên Mình
Chương 144:
Thầm nghĩ trong lòng: “ lại lớn lên tốt như vậy mà lại vội vã kết hôn!”
Tội nghiệp cho cô ta, một cô gái hai mươi ba tuổi, đến bây giờ vẫn còn đang độc thân kia mà!
May mắn thay, cô gái trực quầy tố chất tâm lý vững vàng, sự hâm mộ thoáng qua cũng nh chóng tan biến.
Sau khi ghi lại th tin cá nhân, cô gái l một chiếc chìa khóa từ dây đeo cổ xuống, cúi xuống mở ngăn kéo, l ra một chùm chìa khóa lớn treo chung. Sau đó, cô dẫn ba lên tầng hai phía bên , vừa vừa giới thiệu cho bọn họ.
“Nhà khách của chúng tổng cộng ba tầng. Tầng hai và tầng ba là khu vực khách trọ nghỉ chân.”
Vừa nói, cô gái vừa dẫn họ tới trước một cánh cửa gỗ, đẩy cửa ra, bên trong lại hai cánh cửa nhỏ hơn ở bên trái và bên . Trên cửa lần lượt ghi chữ “Nam” và “Nữ”.
Cô gái chỉ tay vào hai cánh cửa, nói với ba : “Đây là nhà tắm. Bên này là phòng tắm nam, còn đây là phòng tắm nữ. Nhưng nếu các vị muốn tắm, cần đến quầy đóng tiền trước, chỉ hai xu thôi!”
Sau đó, cô gái dẫn ba bọn họ đến chỗ đun nước sôi và nhà vệ sinh chung, mới đem chìa khoá phòng hai lẻ một và hai lẻ hai cho họ.
Căn phòng trong nhà khách kh lớn, chỉ chừng mười mét vu. Ngoài chiếc giường đôi ra, vật dụng duy nhất chính là chiếc bàn kê đầu giường nhỏ bé.
Cũng may họ cũng kh chê. Để hành lý sang một bên, họ xuống quầy thuê hai cái bình thủy, đổ đầy nước mang trở về phòng.
Nước này dùng để rửa mặt vào buổi tối. Họ bình giữ nhiệt riêng để đựng nước uống, một bình nước đủ dùng trong một ngày. Chú Đổng cũng một cái bình riêng mà chú vẫn thường dùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-mang-theo-he-thong-ben-minh/chuong-144.html.]
Làm xong tất cả, ba trở về phòng nghỉ ngơi. Mười hai giờ trưa, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng đang ngủ say, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa "thùng thùng". Hai trên giường tỉnh giấc ngay lập tức.
“Mỹ Lam, Tiểu Hùng, mau dậy ! Nắng đã lên cao !” Nghe th giọng nói của chú Đổng, Hứa Mỹ Lam ngồi bật dậy, hai tay dùng sức xoa xoa gương mặt.
“Cha quả thật là quá kích động !” Cô dùng ánh mắt trách móc liếc Trương Hùng. cười lớn, tiếng cười trầm đục vang vọng bên tai khiến tai Hứa Mỹ Lam nóng ran. Cô nh chóng bò ra khỏi giường, cố gắng đứng cách Trương Hùng một khoảng khá xa.
Dường như chỉ như vậy mới giúp nhịp tim của cô trở lại bình thường.
Đường phố ở Kinh Thành vô cùng náo nhiệt. Đủ loại chen chúc nhau trên đường. Thỉnh thoảng, một th niên cưỡi xe đạp huýt sáo trêu chọc một cô gái đang bộ bên lề đường.
Chú Đổng vừa lắc đầu cảm thán nơi đây thật phát triển, vừa hăng say ngắm cảnh. Thi thoảng trên đường cái, một chiếc ô tô bốn bánh lướt qua như một cơn gió, để lại sau đuôi xe một làn tro bụi mịt mùng.
Hứa Mỹ Lam đủ loại , trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc. Kinh Thành phồn hoa so với ngôi làng nhỏ nơi họ sinh sống, chẳng khác gì trời và đất. Cô nhớ lại kiếp trước, trước khi cô qua đời, ở n thôn nhà nào cũng đã xây nhà kiểu Tây, đường xi măng được làm đến tận cửa nhà.
Chỉ trong vòng m chục năm mà thay đổi quá nh chóng! Nó giống như biến đổi từ một đứa trẻ mới biết , phút chốc liền biến thành một th niên cường tráng, mạnh mẽ!
Cô tự hỏi kh biết tương lai nơi này thể phát triển giống như kiếp trước nơi cô ở hay kh. Nếu như vậy, nghĩa là cô thể chứng kiến toàn bộ quá trình, từ khi mới sơ khai đến lúc đạt được sự tiến bộ mạnh mẽ!
“M đứa còn trẻ tinh mắt hơn, xem chỗ đó là nơi giới thiệu phòng ở hay kh?” Đang mải mê ngắm khung cảnh xung qu thì Hứa Mỹ Lam bất ngờ bị chú Đổng cắt ngang. Cô lập tức hoàn hồn, lúc này mới nhớ ra rằng vẫn còn một nhiệm vụ làm: tìm chỗ giới thiệu phòng ở. theo hướng chỉ tay của chú Đổng, tấm bảng gỗ phía trên đúng thật là ghi "Trung tâm Giới thiệu Phòng ở".
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.