Xuyên Không Mang Theo Hệ Thống Bên Mình
Chương 177:
Quả đúng là như vậy, Hứa Mỹ Lam l tên giả là Hắc Tam Nương khi buôn bán ở chợ đen. ta đồn rằng Hắc Tam Nương cực kỳ dồi dào, ban đầu chỉ tưởng cô ta lương thực và trứng gà thôi, nào ngờ ngay cả rau x và trái cây cũng bán.
Kh chỉ thế, Hứa Mỹ Lam còn tận dụng cơ hội này để sưu tầm thêm cây giống ăn quả về trồng trong kh gian, hiện giờ đã hơn mười loại khác nhau. Việc làm ăn của Hứa Mỹ Lam khá lộ liễu, nhưng may mắn là sau khi bán vài lần, cô đã khôn ngoan giao trực tiếp trong tay cho những kẻ đứng đầu chợ đen xử lý. Nếu cứ kéo dài mãi, khó mà lường được liệu những tay chị này bắt tay nhau chèn ép cô hay kh.
Đêm hôm đó, Hứa Mỹ Lam hớn hở l tất cả số tiền kiếm được trong m ngày gần đây ra đếm lại cẩn thận. Chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, cô đã kiếm được một ngàn một trăm đồng tiền mặt, cộng thêm vài miếng ngọc cổ. Tuy nhiên, ều này vẫn chưa khiến Hứa Mỹ Lam hài lòng nhất. Ánh mắt cô hướng sang quyển sổ tay nhỏ đặt ở một bên, cẩn thận cầm lên mở ra. Cuốn sổ khá mỏng, bên trên được dán chi chít các loại tem được bảo quản cực kỳ tốt. Trong đó, ba bộ tem quý hiếm mang tên “Đất Nước Một Mảnh Hồng” (Đại Nhất Phiến Hồng).
Nhắc đến tem, Hứa Mỹ Lam vẫn nhớ rõ ở kiếp trước, bộ tem Khỉ nổi tiếng hình như được phát hành trong hai năm này. Nhưng cô tự hỏi liệu dòng thời gian hiện tại cô đang sống giống như kiếp trước kh, hay chỉ vì hiệu ứng cánh bướm mà mọi chuyện đã thay đổi. Đó chính là loại tem giá trị đến mức thể đổi l cả một căn nhà đó! Chuyện tốt như vậy, cô làm thể bỏ lỡ?
Lại một lần nữa cẩn thận đặt các đồ vật vào kh gian, Hứa Mỹ Lam ngáp một cái chuẩn bị ngủ. Ngày mốt là Tết Đoan Ngọ, ngày mai cô lên kế hoạch chu đáo một chút!
Trong lòng còn đang ngẫm nghĩ, Hứa Mỹ Lam dần dần chìm vào cơn buồn ngủ. Đúng lúc cô sắp ngủ say thì ngoài cửa đột nhiên tiếng động bất thường khiến cô giật tỉnh hẳn.
Cô cảnh giác ngồi dậy, cầm ngay cây gậy gỗ vẫn luôn đặt ở mép giường, nhón chân về phía cánh cửa. Hứa Mỹ Lam nhẹ nhàng hé mở cánh cửa ra một khe hở, vừa định xem bên ngoài xảy ra chuyện gì, thì bất ngờ cửa phòng bị từ bên ngoài đẩy mạnh vào!
Hứa Mỹ Lam kinh hãi, nhưng may mắn là cô phản ứng nh như cắt, nh nhẹn né sang một bên, đồng thời thẳng tay bổ cây gậy gỗ trong tay về phía đó. Hứa Mỹ Lam thầm nghĩ, nhân lúc đối phương chưa kịp chuẩn bị, cô thể dạy cho tên trộm này một bài học nhớ đời. Đáng tiếc, cô đã đánh giá quá thấp đột nhập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-mang-theo-he-thong-ben-minh/chuong-177.html.]
Sau vài lần né tránh cực kỳ nhẹ nhàng, đó đã chụp gọn cây gậy gỗ trong tay cô! Lúc này Hứa Mỹ Lam mới thực sự kinh hãi, dùng sức giằng lại cây gậy nhưng chẳng những kh rút được, mà ngược lại còn bị đối phương siết chặt vào lòng.
Ngay khi Hứa Mỹ Lam định vùng vẫy kịch liệt hơn, cô liền nghe th bên tai truyền đến một tiếng cười trầm thấp quen thuộc. Động tác của Hứa Mỹ Lam lập tức dừng lại. Giọng cười này...
“Trương Hùng!”
“Vợ, em nhớ kh?” Đã hơn nửa tháng kh gặp, ều mà Trương Hùng quan tâm nhất vẫn là vợ . Trước đây ngày nào cũng ở bên nhau nên kh nhận ra sự gắn bó sâu sắc, nhưng lần này xa, mới thực sự thấu hiểu ý nghĩa của câu nói: một ngày kh gặp nhau, cứ ngỡ cách biệt ba thu!
“ lại về bất ngờ thế này, đói kh? Để em nấu cho một bát mì nóng nhé!”
Nói xong, Hứa Mỹ Lam định tránh thoát ra khỏi vòng tay của Trương Hùng và nấu ăn. Cô thực sự sợ đói. c tác bên ngoài lâu như vậy, màn trời chiếu đất, cô còn kh biết đã tự chăm sóc bản thân ra !
“Kh cần đâu vợ, đã ăn uống no nê mới về đây. À, em cũng khỏi cần đun nước nóng, đã tắm rửa sạch sẽ !”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.