Xuyên Không Mang Theo Hệ Thống Bên Mình
Chương 208:
Sau này, trên thế giới này lại thêm một sinh linh bé bỏng gắn bó m.á.u mủ với . Trương Hùng cẩn thận nằm bên cạnh Hứa Mỹ Lam, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, và đặt bàn tay to lớn của lên chiếc bụng vẫn còn bằng phẳng của cô. Trong lòng ngập tràn sự bình yên và nhẹ nhõm xưa nay chưa từng !
Ngày hôm sau, Hứa Mỹ Lam bị đánh thức bởi tiếng chim hót ngoài cửa sổ.
Lúc tỉnh dậy vẫn chưa đến bảy giờ. Thời gian hơi gấp, may mà nhà bọn họ cách trường học cũng kh xa, xe đạp mất chừng khoảng mười phút.
Tuy nhiên, Hứa Mỹ Lam luôn cảm th bầu kh khí trên bàn ăn hôm nay chút kỳ lạ, nhưng cô cũng kh để ều đó ở trong lòng cho đến khi ăn xong bữa sáng tươm tất chứa đầy tình yêu của Trương Hùng.
Và , một tin tức khiến cô hoàn toàn rơi vào trạng thái bàng hoàng!
“ nói cái gì cơ? Em hình như vẫn chưa nghe rõ. nói lại lần nữa cho em được kh!”
Biết Hứa Mỹ Lam vẫn chưa thể phản ứng lại, Trương Hùng cũng kh keo kiệt giải thích lại một lần nữa. nói: “Vợ à, em đừng kích động, lời nói đều là sự thật. Tối hôm qua bắt mạch cho em thì đúng là hoạt mạch !”
[Hoạt mạch: là mạch đến lưu lợi, cảm giác như dưới ngón tay những hạt châu lăn. Thường gặp ở trẻ em, phụ nữ khi kinh hay thai.]
Hứa Mỹ Lam tuy rằng kh là học y, nhưng dưới sự chỉ dạy dần dần của chú Đổng và Trương Hùng, cô vẫn biết hoạt mạch nghĩa là gì.
Trải qua lời nói và những việc làm mẫu mực của chú Đổng, cô đã hoàn toàn c nhận y thuật hiện tại của Trương Hùng. Nhưng tin tức này đến quá đột ngột, nhất thời cô khó thể chấp nhận, còn chút kh chân thực.
Vì vậy, cô lại đưa mắt còn lại trên bàn ăn, giọng nói như khóc nức nở mà mở miệng hỏi: “Cha ơi, cha mau đến con xem chuyện gì đang xảy ra. Bây giờ con chỉ thể tin tưởng một cha thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-mang-theo-he-thong-ben-minh/chuong-208.html.]
Chú Đổng nghe câu này liền chút buồn cười, “ thai kh là chuyện vui ? bộ dạng con cứ như trời sập, cha cũng sắp khóc theo con đây này!”
Hứa Mỹ Lam nghe vậy, về phía chú Đổng với ánh mắt còn đau khổ hơn, giọt lệ trong tròng mắt của cô dường như sắp rơi xuống trong khoảnh khắc kế tiếp.
“Được , được , đừng khóc nữa. Cha giúp con xem được hay kh!” Chú Đổng bất đắc dĩ mà nh chóng đồng ý. Giây tiếp theo, giọt lệ trong mắt Hứa Mỹ Lam cũng dần dần biến mất , phảng phất như trước đây chưa từng . Tốc độ chuyển trạng thái trên khuôn mặt cô quả thực nh!
Chú Đổng cũng đã bắt mạch lại cho cô. Kết quả cũng giống như của Trương Hùng, nhưng chú Đổng đã đưa ra thêm một ít trọng tâm ý kiến.
“Mỹ Lam này, trước đây thể trạng con quá mỏng, mặc dù đã chữa trị ổn thỏa nhưng cơ thể vẫn còn non yếu. Việc mang thai đối với con vừa là chuyện tốt mà cũng vừa là chuyện xấu.”
Ngừng một chút, th hai chăm chú lắng nghe, chú Đổng nói tiếp: “Điều xấu là con thể sẽ chịu kh ít đau đớn về thân thể, từ ốm nghén cho đến lúc sinh nở. Điều tốt là con nên chăm sóc cẩn thận trong suốt khoảng thời gian thai kỳ và qua được cửa sinh nở này. Về sau cơ thể của con cũng sẽ lại khỏe mạnh như một bình thường, tuổi thọ cũng sẽ kh bị ảnh hưởng nữa!”
Nghe được th tin này, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng im lặng một lúc, nhưng thật ra trong lòng bọn họ đều hiểu rõ. Hứa Mỹ Lam cũng biết rằng mặc dù cơ thể của chính bản thân vẻ trong tình trạng hồi phục tốt, nhưng vẫn nhiều nguy cơ đang tiềm ẩn, ít nhất là về tuổi thọ, cô khó mà so bì được với những bình thường khác.
Bây giờ khi nghe th th tin này, bọn họ cũng kh biết nên coi đó là tin vui hay tin buồn.
Nhưng bản thân Hứa Mỹ Lam lại cảm th ều đó kh quá thành vấn đề, bởi vì thỉnh thoảng cô vẫn dùng một chút thứ bồi bổ sức khỏe đặc biệt, cơ thể của cô đã những thay đổi kỳ diệu.
Điều duy nhất khiến cô bất ngờ là kh ngờ lại mang thai sớm đến như vậy, nhưng bây giờ biết cũng chưa muộn. Cùng lắm thì cô sẽ chú ý hơn một chút. Nếu kh được thì thể bàn bạc với nhà trường về việc tự học ở nhà hoặc tạm nghỉ học một năm.
Sở dĩ vừa kh thể kiềm chế được cảm xúc là vì chuyện quá đột ngột, thêm một ểm nữa là hiện tại cô vẫn chưa đến mười chín tuổi, còn cảm th chưa thoát khỏi tuổi vị thành niên. Đột nhiên nói với cô rằng cô sắp được làm mẹ, ều này thật sự kinh ngạc!
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.