Xuyên Không Mang Theo Hệ Thống Bên Mình
Chương 243:
Hứa Mỹ Lam đành chịu, để bà cụ đỡ cô đến chiếc bàn đá trong sân ngồi xuống. Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm!
Nhưng cô tuyệt đối kh thể đồng ý với đề nghị này. Bà cụ đã lớn tuổi như vậy, ngày nào cũng chạy tới chạy lui từ sáng đến tối, nếu kh may xảy ra chuyện gì, cô sẽ kh bao giờ tha thứ cho bản thân!
“Bà nội ơi, cháu thật sự cảm kích lòng tốt của bà. Nhưng bà lại lại như vậy kh ổn chút nào. Hơn nữa, Trương Hùng chỉ vắng vào ban ngày thôi, cháu ban ngày cũng kh ra ngoài, nên kh nguy hiểm gì đâu ạ.”
Bà cụ xua tay, giọng ệu kiên quyết: “Kh được! Cơ thể cháu vốn đã yếu, lại mới chưa đầy năm tháng mà bụng đã lớn như thế, kh ai bên cạnh làm gì cũng bất tiện. Cháu đừng th bà lớn tuổi, sức khỏe của bà vẫn tốt lắm. Bà thể trò chuyện với cháu cho đỡ buồn, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, nấu nướng, mọi thứ đều ổn. Nếu cháu thật sự th ngại, cứ coi bà nội như bảo mẫu. Cháu cần làm gì, cứ gọi bà, bà làm ngay. Cháu th .”
ánh mắt đầy mong đợi của Lam Văn , Hứa Mỹ Lam th hốc mắt cay cay. Ngay từ lần gặp đầu tiên, cô đã nhận ra đây là một bà lão vô cùng tao nhã, phong thái quý phái, sành ệu.
Bà là được sinh ra để hưởng thụ, chỉ cần đôi tay bà là đủ biết. Bắt bà làm bất cứ việc gì cũng đều làm lu mờ phong thái cao sang, quý phái của bà. Vậy mà bây giờ, một phụ nữ kỹ tính, chăm chút từng li từng tí cho bản thân như bà lại sẵn lòng nói muốn làm bảo mẫu, chỉ để ở bên chăm sóc cô. Dù chỉ là lời nói, tấm lòng chân thật này vẫn khiến cô cảm th vừa ấm áp vừa xúc động sâu sắc.
Lúc này, cô chợt nhận ra, ngay cả cháu gái ruột thịt cũng chưa chắc đã làm được ều này!
Cô kh thể thốt ra lời từ chối, bởi cô kh muốn làm tổn thương tấm lòng chân thành của bà cụ dù chỉ một chút.
Th Hứa Mỹ Lam chần chừ kh trả lời, Lam Văn nghĩ hơi tham lam quá. Thôi thì bà cứ dời ghế ra ngồi c chừng ngoài cửa cũng được, giờ phút này kh gì quan trọng bằng cô cháu dâu và chắt của bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-mang-theo-he-thong-ben-minh/chuong-243.html.]
chiếc bụng bầu lớn hơn hẳn những mang thai khác của Hứa Mỹ Lam, ánh mắt Lam Văn thoáng lên tia lo âu. Việc sinh nở vốn đã nguy hiểm, mà cơ thể cô lại gầy yếu như vậy, thật kh biết liệu chịu nổi kh. Giờ đã mang thai , bỏ lại càng làm tổn thương cơ thể hơn. Chỉ còn cách bồi bổ sức khỏe cho cô thật tốt trước khi lâm bồn thôi.
Nhưng cũng kh thể tẩm bổ quá mức, bằng kh đứa bé lớn quá cũng kh được. Haizz, thật sự quá lo lắng! Giá như bà tìm được hai đứa nhỏ này sớm hơn, bà đã nhất định tẩm bổ, ều chỉnh cơ thể cô thật sung mãn mới để cô mang thai!
“Cháu dâu, cơ thể cháu ổn chứ? Cháu th khó chịu ở đâu kh? Nếu bất kỳ chỗ nào kh thoải mái, nhất định nói cho bà và mọi biết đ nhé.”
Hứa Mỹ Lam mỉm cười gật đầu: “Vâng ạ, cháu biết , cảm ơn bà nội!”
Hai trò chuyện một lúc, cảm th Hứa Mỹ Lam vẻ hơi mệt mỏi, Lam Văn thức thời nói lời tạm biệt ra về.
Cả buổi chiều hôm đó, Hứa Mỹ Lam kh ra ngoài, cô chỉ lại lo qu trong nhà hoặc ngồi đọc sách trong phòng.
Bốn năm ngày trôi qua nh. Kể từ lần đó, ngày nào Lam Văn cũng đến gõ cửa nhà Hứa Mỹ Lam vào buổi trưa. Lần nào bà đến cũng mang theo đủ thứ bổ dưỡng. Hứa Mỹ Lam đã từ chối vài lần nhưng th bà kiên quyết nên cũng đành chịu. May mắn là mỗi lần bà chỉ ở lại kh quá nửa giờ lại nh chóng rời , kh làm phiền cô nghỉ ngơi.
Sáng nay, khi Hứa Mỹ Lam còn đang say ngủ, cô bất ngờ bị đánh thức bởi một mùi khét.
Mở bừng mắt, cô th làn khói dày đặc đang cuồn cuộn lan khắp phòng, làm sự mơ màng buồn ngủ của Hứa Mỹ Lam tan biến hoàn toàn.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.