Xuyên Không Niên Hạn Khó Khăn, Y Sinh Mang Hệ Thống Đổi Đời
Chương 1: Xuyên không cái quỷ gì thế này
Nóng.
Đầu đau như muốn nổ tung.
Kh đúng, cả đều đau nhức!
Lục Hữu Phượng cố gắng mở mắt, nhưng kh tài nào mở được.
Lại bị bóng đè ư?
Nàng đã trải qua vô số lần bóng đè, cảm giác đều như vậy.
Chỉ là, bình thường muốn cử động nhưng cơ thể kh làm được.
Lần này còn thêm cảm giác đau đầu và toàn thân đau nhức...
Trong cơn mơ màng, đang dùng sức lay mạnh cơ thể nàng.
Vừa lay vừa gọi:
“Tam tỷ, tam tỷ, mau tỉnh lại !”
Giọng nói non nớt kéo dài theo tiếng khóc.
Âm th bên tai dần dần nhiều thêm.
“Cái con Lục lão tam nhà này, gan cũng to thật. Hủy hôn thì hủy hôn thôi chứ!
Nàng ta xuất thân gia đình như vậy, lại còn tham ăn lười làm.
hướng cao mà , nước xuôi thấp mà chảy, là ta cũng chọn con gái Lý viên ngoại.
Thế mà còn làm ầm ĩ đến tận nhà Vương lý trưởng, lần này chắc chịu thiệt lớn !”
“Ai! Lục tẩu cũng thật là mệnh khổ, vì sinh đứa con gái này mà chịu bao nhiêu tội, bản thân thì tiết kiệm tằn tiện, kết quả lại nuôi ra một đứa con gái như vậy.”
“Tiểu Ni, con đừng lay nữa, tỷ con đã kh còn hơi thở .
Đừng khóc nữa! Đừng khóc nữa! Sau này sẽ kh còn ai giành bánh bao của con ăn nữa!”
Lục Hữu Phượng như đang xem một vở kịch kh đúng, như đang nghe đài vậy.
Nàng nằm đó, chịu đựng cơn đau kịch liệt mà hóng chuyện.
Kh hiểu còn cảm giác nhập vai mạnh mẽ.
Đúng lúc này, một luồng ký ức kh thuộc về nàng cuồn cuộn tràn vào tâm trí.
Lục Hữu Phượng giật bật dậy khỏi mặt đất.
Cô bé đang nằm khóc bên cạnh sợ hãi kêu lên một tiếng.
Những vây qu xem náo nhiệt như gặp quỷ, tản ra bỏ chạy tứ phía.
Trong khoảnh khắc, bên cạnh nàng chỉ còn lại cô bé đang há hốc mồm kia.
“Tam tỷ… tam tỷ…” Cô bé hoàn hồn lại, dè dặt gọi một tiếng trong niềm vui mừng xen lẫn một tia sợ hãi.
Lục Hữu Phượng qu.
Nàng đang ngồi trước một căn nhà đổ nát!
Chết tiệt!
Dường như là xuyên kh !
Nàng xuyên vào thân xác một nữ tử cổ đại cùng tên cùng họ.
Trước năm mười tám tuổi, nàng ngày ngày mơ mộng được xuyên kh.
Bởi vì cuộc sống thật sự quá khổ cực.
Khó khăn lắm mới thi đỗ vào trường y, thuận lợi trở thành sinh viên ưu tú của trường, được trường giới thiệu vào làm tại bệnh viện tốt nhất Giang Thành.
Kh dám nghĩ! Sau khi hết thời gian thử việc, tháng lương đầu tiên đã nhận được hơn một vạn!
Đối với nàng, gia cảnh nghèo khó, số tiền này chẳng khác nào một con số thiên văn!
Cảm giác như cuộc đời đã đạt đến đỉnh cao!
Kh ngờ, vừa mới cầm trong tay hơn một vạn đồng, lại để nàng xuyên kh!
Xuyên kh cũng đành, nhưng lại xuyên vào cái vai quỷ quái gì thế này!
khác xuyên kh đều làm c chúa, tiểu thư các kiểu, còn nàng, một cô gái đầy nghị lực vừa xuyên kh từ đỉnh cao cuộc đời, lại bị gán cho một kịch bản cuộc đời như vậy!
Nguyên chủ xếp thứ ba trong nhà họ Lục.
Cha nương sau khi kết hôn, mãi kh con. Bèn theo phong tục địa phương, nhận nuôi một cô bé, đặt tên là “Lại Đệ”, hy vọng sẽ mang lại một đứa em trai.
Nuôi được một hai năm, bụng Lý thị – nương nguyên chủ – vẫn kh động tĩnh.
Lại nghĩ đủ cách, nhận nuôi thêm một đứa con trai, đặt tên là “Hữu Địa”.
Kh lâu sau khi nhận nuôi Lục Hữu Địa, nương nguyên chủ quả nhiên thai.
lẽ vì quá mong đợi con ruột, nguyên chủ vừa sinh ra đã nhận được toàn bộ tình yêu thương của cha nương.
Gia đình chỉ ều kiện như vậy, nhưng vẫn dốc hết sức lực cả nhà, đưa nàng ta học nữ học đường trong thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-nien-han-kho-khan-y-sinh-mang-he-thong-doi-doi/chuong-1-xuyen-khong-cai-quy-gi-the-nay.html.]
Nguyên chủ chưa bao giờ biết ơn, sau khi học, bạn học đều là những tiểu thư kh giàu thì quý, nàng ta còn vì thế mà chê bai cha nương quá nghèo hèn.
Hai năm nay, vì cha mất, gia đình ngày càng nghèo, thật sự kh còn khả năng tiếp tục cho nàng ta học.
Nàng ta làm cho cả nhà náo loạn long trời lở đất.
Ỷ lại ở nhà, tham ăn lười làm đã đành, lại còn chưa bao giờ tỏ ra tử tế với đại tỷ và nhị ca được nhận nuôi.
Thường xuyên lăng mạ, đánh đập đại tỷ nhị ca.
Đại tỷ nhị ca đều là con nuôi, lại đều là biết ơn, nên đối với mọi sự gây khó dễ của nàng ta đều nhẫn nhịn trăm bề.
Đến gần đây, nàng ta càng ngày càng quá đáng, thậm chí bắt đầu giành đồ ăn với em gái ruột sáu tuổi.
Cô em gái ruột này thật là xui xẻo, mới sinh chưa đầy hai năm thì cha đã qua đời. Tỷ tỷ ruột kh những kh thương yêu mà còn ghét bỏ nàng đến cùng cực.
Mọi trong nhà đều làm việc, chỉ nguyên chủ lười biếng ở nhà, Lý thị – nương nguyên chủ – bèn muốn nàng ta giúp tr nom cô em gái nhỏ.
Việc tr nom em gái nhỏ là kh thể, còn việc giành đồ ăn của em hay kh, thì xem hôm đó nương để dành cho em món ăn ngon hay kh.
“ lại loại như vậy chứ!” Lục Hữu Phượng khó tin lẩm bẩm một tiếng.
Than thở xong, nàng lại nghĩ đến bản thân
Thật đúng là kh phúc nào kh hưởng được, chỉ tội kh chịu hết!
Hai hàng lệ trong, lập tức tuôn rơi!
Nhưng, dù khó khăn đến m cũng kh thể cứ ngồi mãi ở đây, nàng dùng sức một chút, muốn đứng dậy khỏi mặt đất.
Cả đau nhức kh giống thân thể của .
Nhất thời kh thể dùng sức được.
Nàng nhăn mặt nhe răng, hướng về phía cô em gái nhỏ gọi một tiếng: “Lại đây.”
Tiểu Ni th vẻ mặt của nàng, sợ hãi run rẩy một chút, lùi lại hai bước.
Lục Hữu Phượng thở dài trong lòng.
Thật sự kh , chỉ một tiếng gọi thôi cũng thể dọa một đứa bé sáu tuổi thành ra thế này, thể th cái thứ nguyên chủ này bình thường đáng ghét đến mức nào.
Nàng cố gắng nặn ra một nụ cười: “Tiểu Ni, trong nhà chỉ một ngươi ? Nương đâu?”
Tiểu Ni chút kh dám tin tam tỷ
Tam tỷ lại đang nói chuyện nhẹ nhàng với .
Lại còn cười với .
Chuyện này quá bất thường !
Th Tiểu Ni kh trả lời, vẻ mặt ngây ngốc, nàng bèn đưa tay ra vẫy vẫy trước mắt con bé.
Tiểu Ni lập tức theo phản xạ ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u , cầu xin: “Đừng đánh! Tỷ tỷ, đừng đánh Tiểu Ni!”
Lục Hữu Phượng ngây bàn tay đang vươn ra giữa kh trung, trong lòng ai thán một tiếng
Nghiệt chướng mà!
Rốt cuộc đáng ghét đến mức nào, mới khiến một đứa trẻ con sợ hãi đến vậy.
“Tiểu Ni, ta muốn đỡ ta dậy.” Nàng cười khổ một tiếng, nói lại.
Th tam tỷ kh ý định đánh , Tiểu Ni cẩn thận tới, dùng hết sức bình sinh, đỡ tam tỷ dậy khỏi mặt đất.
Chỉ mới đứng dậy, Lục Hữu Phượng đã đau đến vã mồ hôi đầm đìa.
“Tỷ, đỡ vào trong trước. Nương nhà ngoại mượn bạc và lương thực , chắc sắp về.”
Nói , cô bé đỡ nàng vào trong nhà.
Đây là một căn nhà tr vách đất.
Tổng cộng ba gian phòng, một gian là Lý thị ở cùng Lục Lại Đệ và Tiểu Ni, một gian là Lục Hữu Địa ở, một gian là Lục Hữu Phượng ở.
Ngoài ra còn một gian đại đường dùng làm nơi ăn uống và một gian bếp.
Mái tr vài chỗ bị thủng, ánh nắng xuyên qua mái nhà, để lại từng vệt sáng trên nền đất.
Thật sự là quá nghèo!
Tiểu Ni th tam tỷ một vòng trong nhà, dù cảm th kỳ lạ nhưng cũng kh dám hỏi bừa.
Chỉ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, thỉnh thoảng cẩn thận lén một cái.
Lục Hữu Phượng nhận th con bé đang lén , bèn cúi đầu, mỉm cười với nó.
Tiểu Ni tr xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ n th tú với đôi mắt to tròn.
Chỉ là, trang phục lại xấu xí vô cùng.
Chiếc áo vải thô trên đã rộng thùng thình lại còn vá vô số miếng vá đủ màu.
Vừa chạm vào ánh mắt của tam tỷ, con bé sợ hãi vội cúi đầu xuống, hai tay lúng túng vặn vặn vạt áo.
Lục Hữu Phượng còn chưa kịp chửi thầm nguyên chủ thêm một câu, bụng đã phát ra tiếng “ùng ục ùng ục”.
Một trận đói bụng nh chóng ập tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.