Xuyên Không, Nông Nữ Mang Theo Không Gian Làm Giàu
Chương 129:
Kiều Niệm vừa ra khỏi sân viện của , đã nghe th tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời bên ngoài, bước chân khẽ động, nh đã xuất hiện trên một bức tường viện ở tiền viện.
Lúc này phía dưới đã sớm m.á.u chảy thành s, cảnh tượng hỗn loạn một mảnh.
Cấm Vệ Quân rõ ràng đ hơn hộ vệ Trấn Quốc C phủ hơn một lần, nhưng hộ vệ Trấn Quốc C phủ ai n đều là cao thủ, Cấm Vệ Quân hoàn toàn kh đối thủ, chỉ thể dựa vào lợi thế đ mà tử chiến với hộ vệ Trấn Quốc C phủ, nhất thời chưa phân tg bại được.
Tiêu Cẩm Ngọc, Tiêu Cẩm Thịnh, Trấn Quốc C, Dạ Nhất cùng các ám vệ khác đều đang dốc sức g.i.ế.c địch.
Kiều Niệm còn th trong đám đ một nam tử cưỡi ngựa ở phía cuối cùng, nếu kh đoán sai, chính là Tam Hoàng tử, chủ mưu đêm nay.
Trong tay Kiều Niệm thêm một viên đá nhỏ, chính là loại đá bình thường bên đường, là nàng cố ý thu thập bỏ vào kh gian. Với nội lực hiện giờ của nàng, một viên đá nhỏ cũng đủ trở thành lợi khí g.i.ế.c . Nghĩ một lát lại thu về. Đây là Hoàng thành, nếu nàng thật sự trắng trợn g.i.ế.c Hoàng tử, bất kể vì lý do gì, thứ chờ đợi nàng sẽ là phiền phức vô cùng vô tận.
Thân hình khẽ động, nhảy xuống đầu tường, một chưởng đánh lui một Cấm Vệ Quân, thuận thế cướp l trường đao trong tay . Giây phút này, Kiều Niệm tựa hồ hóa thân thành cỗ máy g.i.ế.c chóc vô tình, mỗi nhát một tên, g.i.ế.c như c.h.é.m dưa thái rau, kh ngừng thu gặt sinh mạng của kẻ địch. nh, bốn phía nàng đã đổ xuống một loạt thi thể.
Tiêu Cẩm Ngọc cùng cha con Tiêu Cẩm Thịnh lúc này đã chú ý tới Kiều Niệm, tức thì cau mày chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi. Điều bọn họ lo lắng kh là ai đó ở đây thể làm thương tổn Kiều Niệm, mà là sự xuất hiện của Kiều Niệm đồng nghĩa với việc nàng cũng bị cuốn vào. Nếu sự việc kh thể phát triển theo hướng họ dự đoán, gia đình Kiều Niệm e rằng sẽ cùng họ vong mạng thiên nhai.
Ngay lúc này, một số lượng lớn binh mã đang cực tốc tiến về phía Trấn Quốc C phủ. cưỡi ngựa chạy nh nhất phía trước chính là Võ Bình Hầu, thân mặc triều phục, tay cầm Thánh chỉ màu vàng rực.
"Thánh chỉ đến! Tất cả dừng tay! Tuyên Tam Hoàng tử, Trấn Quốc C cùng Trấn Quốc C Thế tử, vào cung diện kiến Thánh thượng."
Phía sau Võ Bình Hầu theo sau là một số lượng lớn Cấm quân và Cấm quân thống lĩnh, còn Đại thái giám bên cạnh Hoàng thượng. Hai này đối với Hoàng thượng trung thành tuyệt đối, cả hai cùng xuất hiện ở đây, lại Thánh chỉ trong tay Võ Bình Hầu, vậy thì tuyệt đối kh thể là giả.
Thánh chỉ thật đã đến, đồng thời cũng nghĩa là Hoàng thượng đã tỉnh lại.
Những đã suýt nữa g.i.ế.c tới đỏ mắt đều ngừng động tác. Các hộ vệ Trấn Quốc C phủ nh chóng lùi về sau Trấn Quốc C. Cấm quân cùng Tam Hoàng tử lúc này ai n đều lòng đầy hoảng sợ, vô phương đứng tại chỗ, chờ đợi mệnh lệnh của Tam Hoàng tử. Tam Hoàng tử trong khoảnh khắc mặt trắng bệch như tờ gi, trái tim chìm xuống ghê gớm. Võ Bình Hầu vì thể vào cung? Vì thể l được Thánh chỉ?
Chẳng lẽ phụ hoàng đã tỉnh lại? Mẫu hậu kh thể khống chế cục diện ?
Kh, giả thôi, nhất định là giả.
“Võ Bình Hầu, ngươi dám giả truyền thánh chỉ, Lý Đức Phúc, Vương Chiến, các ngươi kh c giữ bên phụ hoàng, chẳng lẽ cũng muốn tạo phản ?” Tam hoàng tử cố hết sức giữ bình tĩnh, chưa đến khoảnh khắc cuối cùng, vẫn chưa thua.
Võ Bình Hầu lại giơ cao thánh chỉ trong tay, cất tiếng cao giọng, “Tam hoàng tử, ngươi đây là muốn kháng chỉ ? Đây là thánh chỉ do Hoàng thượng đích thân bút phê, còn kh mau hạ vũ khí, theo bổn hầu cùng tiến cung diện kiến Thánh thượng, nếu kẻ nào dám phản kháng, sống c.h.ế.t mặc bay.”
Theo tiếng của Võ Bình Hầu vừa dứt, phía sau m ngàn cấm vệ quân gần như cùng lúc rút trường kiếm ra khỏi vỏ, tiếng sắt thép va chạm tựa những trận sấm động, nổ vang bên tai Tam hoàng tử.
Hiện trường chốc lát im ắng, kh bao lâu, kh biết là kiếm của ai trong tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang giòn.
“Ta, kh muốn chết, ta bị phó thống lĩnh che mắt, ta kh biết gì cả.” Một cấm quân run rẩy nói, nỗi sợ hãi trong lòng cuồn cuộn như thủy triều ập đến, hành động ngày hôm nay, chỉ là che phủ một lớp màn mỏng lên hai chữ “tạo phản”, một khi vạch trần, chắc c sẽ chết, lẽ còn liên lụy đến cha Nương và thân.
Những kẻ thể làm cấm quân trong hoàng thành, kh ai là kẻ ngu ngốc, cho dù lúc đầu kh rõ mục đích hành động của Tam hoàng tử, nhưng giờ phút này còn gì mà kh hiểu rõ.
19. Kinh hoàng, sợ hãi nh chóng lan tràn trong đám đ, tiếng lốp bốp vang lên kh ngừng, đêm nay nhất định kh thể thành c, Tam hoàng tử đã bại , nếu kh đầu hàng, chờ đợi bọn họ chỉ bị vây quét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-nong-nu-mang-theo-khong-gian-lam-giau/chuong-129.html.]
Phó thống lĩnh cấm quân th đại thế đã mất, thần sắc bi tráng từ từ xoay , về phía Tam hoàng tử nói, “Điện hạ, Tôn Hổ đa tạ ân cứu mạng của Điện hạ năm xưa, hôm nay xin trước một bước, mong Điện hạ sau này nhất định bảo trọng.” Lời vừa dứt, Tôn Hổ giơ trường kiếm trong tay lên, dùng sức rạch qua cổ, kết thúc cuộc đời phù du của .
Tam hoàng tử chỉ liếc mắt một cái thu hồi tầm mắt, Tôn Hổ chỉ là một quân cờ của mà thôi, c.h.ế.t cũng chẳng đáng tiếc.
Cái c.h.ế.t này, nhiều chuyện lại dễ giải quyết hơn, khóc lóc thảm thiết, đẩy bớt trách nhiệm ra ngoài, lẽ vẫn còn đường xoay chuyển.
Huống hồ Cửu hoàng đệ vẫn còn trong tay , nếu Trấn Quốc C muốn Cửu hoàng đệ bình an vô sự, thì kh dám nói lung tung.
“Được, bổn hoàng tử sẽ cùng các ngươi tiến cung.”
Tiêu Cẩm Ngọc đến gần Trấn Quốc C và Tiêu Cẩm Thịnh, “Phụ thân, đại ca, vạn sự cẩn thận, nếu bất trắc, kh cần giữ lại, ta sẽ ở ngoài tiếp ứng các .”
“Yên tâm, chúng ta sẽ cẩn thận.” Tiêu Cẩm Thịnh nói xong, cùng Trấn Quốc C theo Võ Bình Hầu tiến cung.
Võ Bình Hầu khi xoay lại liếc về phía Kiều Niệm, còn hướng Kiều Niệm nở một nụ cười thân thiện, khiến Kiều Niệm chút kh hiểu.
“Tiêu đại ca, ta kh quen Võ Bình Hầu mà, lại cười với ta.” Kiều Niệm đến bên cạnh Tiêu Cẩm Ngọc, cùng về phía đội ngũ dần xa.
Tiêu Cẩm Ngọc quay đầu, kéo ra một nụ cười với Kiều Niệm, nói, “Ông là phụ thân của Lý tướng quân, là nội của Lý Th An và Lý Th Ca, nàng từng cứu Lý Th An , lão gia đại khái là biết chuyện này, nên mới đối xử thiện ý với nàng.”
Kiều Niệm lộ ra vẻ mặt đã hiểu ra, quay đầu cảnh tượng hỗn độn khắp nơi, sau đó nhỏ giọng nói, “Chúng ta đã g.i.ế.c nhiều cấm quân như vậy, Quốc C gia và Đại c tử tiến cung thật sự sẽ kh chuyện gì ?
Đúng , Cảnh nhi, Tam hoàng tử giương cờ hiệu nói là Cảnh nhi đã hạ độc Hoàng thượng, gặp nguy hiểm kh.”
“Yên tâm, Võ Bình Hầu thể mang thánh chỉ đến, thì chứng tỏ Cảnh nhi đã kh .
Đại ca đã cho nửa viên giải độc đan, để lén lút cứu Hoàng thượng, trong cung cũng của đại ca và phụ thân sắp xếp, của Tam hoàng tử kh thể làm gì Cảnh nhi được.
Hơn nữa đại ca đã bắt được tên thái y hạ độc Hoàng thượng, Tam hoàng tử và Hoàng hậu, lần này ai cũng kh thoát được.”
Từ khi Tiêu Cẩm Thịnh về kinh, đã kích hoạt tất cả những quân cờ ẩn đã bố trí từ nhiều năm trước, Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử, và thế lực của cả hai bên gần như toàn bộ nằm trong sự giám sát của Tiêu Cẩm Thịnh.
Thậm chí tin tức Hoàng thượng bị trúng độc, Tiêu Cẩm Thịnh đã biết từ nửa tháng trước, án binh bất động, chính là để Tam hoàng tử và Hoàng hậu lộ ra bộ mặt thật của bọn họ.
Nửa viên giải độc đan đã được đưa đến tay Triệu Cảnh Hạo mười ngày trước, ngày thứ hai Hoàng thượng phát độc, Tam hoàng tử và Hoàng hậu bận rộn khống chế hoàng thành, Triệu Cảnh Hạo thừa cơ lén lút lẻn vào tẩm cung của Hoàng thượng, cho Hoàng thượng uống giải độc đan.
Chỉ là độc của Mộng Lý Túy quá mãnh liệt, nửa viên giải độc đan chỉ thể khiến Hoàng thượng tỉnh lại, cơ thể muốn hồi phục, với y thuật của Thái y viện trưởng ít nhất cần năm đến mười ngày, tất cả mọi hành động còn giấu tai mắt của Tam hoàng tử và Hoàng hậu, làm việc khó tránh khỏi bị bó buộc.
Khoảng thời gian này vừa vặn là Tiêu Cẩm Thịnh tính toán kỹ lưỡng, Hoàng thượng bệnh nguy, Hoàng hậu khống chế hoàng thành, Tam hoàng tử mới hoàn toàn bộc lộ dã tâm thực sự của , thời gian càng lâu, những gì bộc lộ ra càng nhiều.
Và tất cả những ều này đều là để cho Hoàng thượng xem, kẻ thực sự muốn mưu quyền đoạt vị là con trai tốt của ngài, chứ kh Tiêu gia bọn họ.
Ngược lại Tiêu gia lại nguyện ý cống hiến nửa viên linh dược "khó khăn lắm mới được", tuyệt đối trung thành với Hoàng thượng......
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.